Sunday, October 11, 2020

Vần T

Ta cho nhau cái sau cùng - Ta Chúc Mừng Sinh Nhựt Ta -  Ta Còn vô tận giữa ngàn năm - Ta đau lòng nhận ra hắn là ai - Ta đi - Ta Gửi Gì Vào Giọt Rượu Chiều Nay – Ta mất còn gì năm mươi năm - Ta ngược chiều sinh tử tới vô biên - Tạ Ơn Em Và Qui Nhơn - Tạ Ơn Vô Lượng Đất Trời -  Ta say từ buổi chìm trong mộng - Tạ tấm lòng trăm năm - Ta Trở Về Như Ly Khách Xưa – Ta trở về nơi đã bỏ ra đi - Ta vẫn đợi chờ - Ta về - Ta Về - Ta Về Cho Trọn Nghĩa Tang Thương - Ta Về Hay Là Ta Đang Mơ – Ta về không kịp chuyến trăm năm (2 bài ) - Ta Về Một Bóng Bên Đường – Ta về trắng cả hai tay - Ta về với khúc kinh thơ – Tạm gọi là thơ - Tâm Nguyện –Tâm tình cùng Lý Bạch - Tâm vọng - Tận Hiến – Tàn một cơn say – Tàn phai (2 bài) - Tàn Thu - Tặng cô bé ngày xưa của tôi – Tàu đêm - Thà Chỉ Là Ảo Vọng - Thà Em Là Như Thế - Thà như mây trắng bay - Thân phận – Thân xác - Tháng Sáu Trời Không Mưa – Tháng Tám - Thanh Bình - Thánh Hiến - Thánh Lễ Mùa Xuân – Thao thiết một mùi hương - Thắp Lá – Thắp Nắng - Thấy Gì Trong Cánh Chim Bay - Thay một lời cầu nguyện – Thế mà - Thế Mà Mẹ Bỏ Con Đi - Thế Rồi Tôi Tiễn Tôi Đi – Theo Em Mùa Đông - Thi sỹ - Thi Sĩ, Kẻ Hành Hương Không Mệt Mỏi – Thi Sĩ Và Hoa Hồng – Thì xót gì ngươi thời nhiễu nhương - Thiên thu – Thiết tha - Thơ (3 bài) – Thơ bốn câu - Thơ Bùi Giáng - Thơ buồn chảy một dòng trôi (2 bài) – Thơ Chìm Trong Nỗi Đợi Chờ - Thơ cho người đã đi xa - Thơ của Ngói - Thơ Đề Trên Bục Cửa – Thơ, Em Và Tôi – Thơ HaiKau - Thơ, Hoa Và Em – Thơ Một Dòng Trôi - Thơ thơ – Thơ tình - Thơ Tôi Là Giọt Lệ Người Trăm Năm – Thơ Tôi Và Em - Thơ tôi vừa nở đóa mong chờ - Thơ Và Tôi - Thôi em cứ là dòng sông – Thời Gian Nhìn Lại - Thôi Khóc Cười Chi Cuộc Tử Sinh - Thôi Rót Đời Nhau Cho Cạn Lòng - Thôi Trở Về Hò Hẹn Với Trăng Sao – Thôi về làm chi - Thu – Thu Buồn - Thu Vàng – Thưa Cùng Thượng Đế - Thương Nhớ Một Mùa Thu – Thúy Kiều Khóc Trước Mộ Đạm Tiên - Thúy Kiều Mời Rượu Chàng Kim - Thuyền Giấy - Thuyền Không Quay Lại – Thuyền Lá – Tiễn - Tiếng Chim Vườn Cũ - Tiếng Gọi – Tiếng Hát Hoàng Hôn - Tiếng Hát Mùa Thu - Tiếng khóc tiếng cười – Tìm Chi - Tìm Chi Mà Tìm - Tìm Mãi Một Vầng Trăng – Tình Chưa Mãn Thu, Tình Chưa Lập Đông – Tịnh Khúc – Tình Nhẹ Rơi Trên Phím Nguyệt cầm – Tình Thu – Tình Vội Giêng Hai - Tình Xanh – Tình Xuân - Tình Xuân – Tình Yêu Trong Cơn Mơ - To Be Or Not To Be - Tóc Rối – Tôi chiếc lá vàng rơi mùa thu trước - Tôi con vượn hú bên bờ mộng - Tôi Đã Thấy Tôi Đã Nghe - Tôi Đang Lắng Nghe Cơn Gió Cô Đơn Thổi Qua Đời Mình - Tôi Đang Lắng Nghe Trái Tim Mình – Tôi Gọi Tên Em Gọi Tên Mùa Đông - Tôi là người khách trọ của trăm năm – Tôi Rót Cạn Đời Tôi - Tôi Thở Cùng Mầu Nhiệm Của Vô Biên - Tôi Ru Tôi Ngủ - Tôi Từ Biệt Tôi - Tôi Và Bóng – Tôi Và Em - Tôi Về - Tôi Về Tìm Lại Lòng Xưa Cũ - Tôi về tìm lại màu xưa - Tôi Về Vẽ Lại Giấc Mơ Xưa – Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ - Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ - Tôi xin gửi trái tim mình – Tôi Xin làm Một Dòng Sông – Trả - Trái Tim Tôi Tim Của Đất Trời - Trăm Mùa Thu Yêu Em – Trăm Năm Chừng Ngắn Ngủi - Trăm Năm Giọt Lệ Khóc Người Chưa Phai - Trăm Năm Là Mộng Trắng Trời Phù Vân – Trăm Năm Tôi Gọi Tôi Về - Trăm năm về giữa - Trăng – Trăng bạc - Trăng khuyết (2 bài) – Trăng Lầu Tây – Trăng Rừng – Trăng, thơ và Hàn Mặc Tử - Trăng Và Em – Trăng Về Trên Phố Mùa Đông – Trích thơ của Ngói - Trở về 1 – Trở về 2 – Trở về 3 – Trở về 4 – Trở về 5 – Trở về 6 – Trở về 7 – Trở về (trích Huyền ca) – Trở về như một kẻ vô danh - Trời Đất Của Muôn Xuân – Trôi Hoài Trên Sóng Hoang Vu – Trời Ở đây Không Có Mùa Đông - Trôi Qua Hoàng Hôn - Trời vẫn chưa vàng thu, đó em – Trọn đời chưa viết nỗi một câu thơ - Trong Mơ Tôi Thấy Các Em Về - Truyện Cổ - Từ Hải Mời Rượu Thúy Kiều - Tứ Tuyệt - Tưởng Niệm – Tưởng rằng - Tuyệt Lộ.

TA CHO NHAU CÁI SAU CÙNG

tặng Hiệp

ta đi trăm núi ngàn sông
để chia nhau cái khốn cùng đời nhau
để cho nhau cái cơ cầu
cho nhau cả những tình sâu nghĩa đầy

có em trong cuộc đời này
là ta có đủ vơi đầy nông sâu
sá gì đâu cuộc bể dâu
ai không lận đận qua cầu tang thương

cụ Nguyễn Du khóc đoạn trường
ba trăm năm …
ta khóc buồn ngàn năm

hãy vì nhau dẫu mất còn
gởi cho nhau chút phai tàn hỡi em
để sau bao thác bao ghềnh
bao nhiêu lừa lọc đảo điên phận người
ta dành một chút tình vui
tiếng đàn tan hợp ngậm ngùi Kiều xưa.

trên tàu Bắc Nam 15.02.2002

                        Lê Văn Trung 


TA CHÚC MỪNG SINH NHẬT TA
(Cám ơn người gửi lời Chúc Mừng Sinh Nhựt, xin đi lại bài thơ tròn năm)


Sinh ra đời là tiếp cuộc rong chơi
Từ tiền kiếp đã dại khờ dang dỡ
Khi trần gian không là chốn về, không là nơi ở
Chỉ là nơi ta mệt lã dừng chân
Tựa lưng vào núi, thấy mặt trời xa, thấy bóng ta gần
Và nhìn em! Ôi! Một đóa phù vân!

Mừng ngày ta sinh ra để biết mình không thể
Đi chưa hết vô cùng đã chạm cõi hư không
Mừng ngày ta sinh ra để biết màu dâu bể
Chảy qua đời mình chảy siết nỗi long đong

Sinh ra đời là mở tiếp con đường sau cuối
Là luân hồi nối tiếp cõi người ta
Là mở, khép, là đi, về, trăm lối
Là kiếm tìm vô vọng giữa bao la

Mừng ngày ta sinh ra để chạm vòng sinh tử
Để mất còn, bồi lỡ, chập chùng quay
Để thấy em bên kia trời cố xứ
Đốt tàn phai ươm mộng úa tàn phai

Mừng ta sinh ra, tạ lỗi nỗi sầu này
Hoa sẽ nở trên nấm mồ thiên cổ
Và em hỡi cho ta dòng nước mắt
Chảy vào ta cho nhẹ bớt niềm đau.

                        Lê Văn Trung 


TA CÒN VÔ TẬN GIỮA NGÀN NĂM

Tặng các bạn Hồng, Thi, Thao, Hoàng để nhớ ngày gặp lại.

 
ta mất ngàn năm chưa hóa bướm
em giây phút đã biến thành hoa
hạt bụi rơi buồn không tiếng vọng
đã chạm vào trong mỗi sát na
 
ta nén thiên thu tràn giọt lệ
phù phiếm đời nhau lạc nẽo về
em màu trăng khuyết đêm non lạnh
soi thấu hồn ta một cõi mê?
 
tình đã xanh rêu thềm hệ lụy
ta đi tìm lại dấu chân người
dẫu mất ngàn năm chưa hóa bướm
ta còn vô tận cuộc rong chơi
 
thì có gì đâu mà lận đận
thì có gì đâu mà mất còn
ta mất nghìn năm – còn vô tận
ta còn vô tận giữa nghìn năm
 
thôi có gì đâu mà ngậm ngùi
nỗi đớn đau – niềm hoan lạc đầy vơi
ta về ngồi dưới đồi sương lạnh
chút sắc màu xưa nhạt cuối trời
Lê Văn Trung 1991
 

TA ĐAU LÒNG NHẬN RA HẮN LÀ AI

đừng bao giờ yêu những đứa làm thơ
càng không thể kết nghĩa tình chồng vợ
cái ngữ ấy ta đã từng ngửi thấy
thơ văn chi cơm áo có ra gì
thà em quên quách mẹ tiếng thị phi
bỏ mặc hắn xác xơ cùng số phận
nòi thi sĩ hắn không hề oán hận
chỉ âm thầm nhận lấy cái đau thương
chỉ lặng câm uống hết chén đoạn trường

nên đành có nhẫn tâm mà phụ rẫy
dù thiên cổ trước sau gì cũng vậy
bởi vì em, ơn Chúa! đã sinh ra
vốn là em, em cũng là đàn bà
sống không thể thiếu lụa là gấm vóc
mà những đứa làm thơ
cứ chuyện trời chuyện đất
chuyện trăng sao nông cạn vơi đầy
chuyện biển dâu mờ mịt đông tây
cứ đuổi mãi theo những điều không thật
những cái thế gian cho là trật lất
hắn muộn phiền trăn trở mấy mươi năm
hắn héo khô xơ xác đời tằm
cố kéo mãi những sợi tình phù phiếm
hắn quanh quẩn trong những vòng tìm kiếm
cõi con người tăm tối giữa vô minh

hắn băng qua sa mạc đời mình
cát bỏng cháy - lửa nhân tình thêu đốt
thì em hỡi sá gì đâu thân xác
của một người lạc lõng giữa đời em
của một người lạc lõng giữa trần gian
chuyện cơm áo đã ba chìm bảy nổi
thơ với rượu một cõi sầu vời vợi
Thượng đế đành quên có một linh hồn
Thượng đế đành tâm khép cửa thiên đường
hắn ngồi giữa đất trời cười ứa lệ
ôi ngàn năm chưa hết vòng dâu bể
năm mươi năm thà như một sát na
sá gì đâu không! có một quê nhà
chốn phải đến là nơi không có thực
cái quí nhất là cái vừa vụt mất
để một đời đau đáu một đời thơ

chốn phải về mù mịt giữa hư vô
hắn nhận hết bi thương cùng số phận
trái tim hắn đã đành là vỡ rạn
vẫn nghìn đời yêu quá cõi nhân gian
vẫn nghìn đời đâu há dễ em quên
dù trọn kiếp trói trong vòng hệ lụy
dù trọn kiếp đã khô mòn xương tủy

hắn là ai mà đau đáu một đời thơ
dù em nhẫn tâm quên mất nẻo về
hắn vẫn đứng nhìn dòng sông nước chảy
giọt nước mắt rơi buồn em có thấy

ta bỗng đau lòng nhận ra hắn là ai.
                    Lê Văn Trung

TA ĐI
 
Bèo nước còn say mộng lãng du
Trăm năm men cháy rượu giang hồ
Ta đi! Thôi nhé, đừng mong đợi
Biển đời muôn nẻo sóng lô nhô
 
Ta đi! Thôi nhé, như mây trời
Mười phương còn mãi cuộc rong chơi
Quê nhà cố quận là trăm họ
Chén rượu nhân quần ấm lửa vui
 
Ta đi! Thôi nhé, đừng thương xót
Thế thái nhân tình mặc trắng đen
Ta dang tay rộng ôm trời đất
Ta trải lòng ra với thế gian
 
Ta đi! Trăm nẻo đường dong ruổi
Những bến ga buồn không tiễn đưa
Những bờ qua tạm đêm giông bão
Những quán ven chiều lạnh gió mưa
 
Ta đi! Áo nhuộm màu trăng khuyết
Tóc sẽ rơi từng sợi trắng mây
Sương khói đời ta mù biệt biệt
Lòng vẫn còn ươm bóng nguyệt gầy.
                               Lê Văn Trung 
 

TA GỞI GÌ VÀO GIỌT RƯỢU CHIỀU NAY
( trích thơ của Ngói)

Ta ném vội nỗi buồn vào quên lãng
Những đợi chờ, hy vọng sẽ tàn vơi
Và ta sẽ như một loài cây cỏ
Cứ nở hoa khoe sắc hiến dâng đời

Lòng ta sẽ vì thơ mà thắm lại
Yêu nhân gian, yêu cả những phụ phàng
Ta yêu cả những tình đi không trở lại
Yêu em như yêu Chúa, bỏ thiên đàng

Ta sẽ ném nỗi buồn không tưởng tiếc
Giọt rượu này trôi suốt cõi vô biên
Ta yêu cả những sinh tồn hủy diệt
Ta yêu em yêu giấc mộng không thành

Chiều nay ta uống mà không thể
Gửi đến lòng ta ly rượu cay
Đã ném đời ta vào dâu bể
Mà nghe tình em như mây bay.

Lê Văn Trung

Ta Mất Còn gì Năm mươi năm

Năm mươi năm trở lại
Môi xưa còn ngậm sương
Tình xưa vừa hàm tiếu
Hoa xưa còn thơm hương

Năm mươi năm trở lại
Ta gác kiếm giang hồ
Áo xưa còn lấm bụi
Lòng xưa con thơm tho

Em như dòng giang nguyệt
Chảy suốt một rừng thu
Ta ôm tình lãng khách
Tắm trong dòng thương đau

Nỗi đau như giọt lệ
Nhỏ xuống nẽo hạnh đời
Nỗi đau là chuyện kể
Về tình người hanh hao

Năm mươi năm trở lại
Áo xưa vàng hơn xưa
Đừng son phai phấn nhạt
Mà đau bầm câu thơ.

(trích thơ của Ngói)
Lê Văn Trung


TA NGƯỢC CHIỀU SINH TỬ ĐẾN VÔ BIÊN

Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Như cánh chim cắt ngang bầu trời
Để cho ta suốt một đời lam lũ
Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi

Em tắt một vầng trăng
Vùi lấp hết sao trời
Đêm ba mươi đời mình ta như kẻ đui mù bước đi bằng trí huệ một ngàn năm khổ hạnh

Bằng tinh huyết thi ca
Bằng nhiệm mầu hiễn Thánh
Ta mãi đi tìm thứ ánh sáng chiêm bao
Ta mãi đi tìm dù chỉ một vì sao
Trong vết cắt của đường bay vũ trụ

Ta dẫu biết triệu triệu năm ánh sáng
Ta vẫn xoay tròn như hành tinh cô đơn

Có bao nhiêu quỹ đạo trong một con người?
Có bao nhiêu quỹ đạo trong cõi tình em?
Và bao nhiêu đường dẫn vào trái tim?

 

Người ta bảo thi ca là nguồn cơn của hủy diệt
Để soi tìm vĩnh cửu giữa vô biên
Người ta bảo tình yêu là một đường bay không bao giờ có thật
Chỉ tỏa hương vào cơn mộng ảo huyền
Và mùi hương là độc dược thần tiên
Để hủy diệt và hồi sinh bất tử

Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Ta ngược chiều sinh tử đến vô biên.

                            Lê Văn Trung


TẠ ƠN EM VÀ QUI NHƠN

Tạ ơn những phố những phường
Qui Nhơn và những con đường mùa đông
Xin tạ ơn một tấm lòng
Đã cho ta biết một lần yêu em

Tạ ơn những nhớ cùng quên
Những chiều tóc rối những đêm lụa nồng
Tạ ơn em và Qui Nhơn
Đã cho ta biết mùi hương đất trời

Xin tạ ơn những buổi chiều
Có mây ngàn dặm về theo bóng người
Có hồng thơm đóa hoa môi
Có nồng men ngọc trong lời ái ân

Tạ ơn em và Qui Nhơn
Nở cho ta đóa nguyệt hồng trong thơ.

                          Lê Văn Trung 

TẠ ƠN VÔ LƯỢNG ĐẤT TRỜI

Xin tạ ơn vô lượng đất trời
Cho tôi thở bằng hương rằm tỏa nguyệt
Cho tôi thở bằng sương hằng trinh tuyết
Tôi thở cùng vô tận cõi thơ tôi

Xin cảm ơn em những giọt lệ ngời
Đã khai giải nguồn đớn- đau- hạnh- phúc
Cho lóng lánh linh hồn tôi nạm ngọc
Linh hồn tôi vời vợi cõi tình em

Hãy lắng nghe dòng máu chảy trong tim
Đang vỗ sóng nhiệm mầu trăm bến lạ
Em có thấy lòng tôi xanh như lá
Ôi rừng tôi xanh quá buổi chim về

Và lời chim chảy lụa biếc suối khe
Em xỏa tóc gội hương rừng vi diệu
Cây và cỏ đã bao mùa đứng đợi
Ngàn mưa xa hò hẹn có quay về

Ôi hồn tôi là một phiến mây bay
Xin cảm tạ ơn đất trời vô lượng
Tôi bay với mây, ngàn năm ánh sáng
Và rừng hoa bừng nở một rừng thơ.

                                     Lê Văn Trung

 TA SAY TỪ BUỔI CHÌM TRONG MỘNG
 
Ta say từ buổi chìm trong mộng
Ta khát từ thu vàng ái ân
Ta rót nghìn năm vào vô tận
Ta uống nghìn năm rượu chưa tàn
 
Hình như rượu chảy vào quên lãng
Ta cũng rơi buồn trong lãng quên
Em có vì tình ta lận đận
Thôi có vì nhau mà muộn phiền
 
Xin hãy xem như tình hoạn nạn
Xin hãy xem như thuyền bấp bênh
Ta trót căn phần như định mệnh
Ta trót dòng trôi những gập ghềnh
 
Em vỡ vào ta một cõi buồn
Chảy vào vô tận một dòng sông
Ta trôi theo nỗi buồn vô tận
Ta trôi theo tình em long đong
 
Ta say từ buổi chìm trong mộng
Ta khát từ trăng đã khuyết rằm
Em có vì ta mà uống cạn
Ly này ta hẹn với trăm năm.
                     Lê Văn Trung
 
TẠ TẤM LÒNG TRĂM NĂM
 
1
Sợi quên sợi nhớ rối bời
Mà sao tình vẫn rạng ngời trong tôi
Tạ ơn em tạ ơn đời
Tôi nâng niu chút buồn vui cuối cùng
Bải bờ lau sậy mênh mông
Bến trăm năm! Tạ tấm lòng trăm năm.
 
2
Thương em vai gánh vai gồng
Cháo cơm từng bửa thay chồng ngược xuôi
Mười năm áo rách ngậm ngùi
Chút hương sắc bỏ bên đời nhiễu nhương
Ta về nửa dại nửa điên
Lắng nghe dòng chảy ưu phiền bên em.
                                     Lê Văn Trung 
 

TA TRỞ VỀ NHƯ LY KHÁCH XƯA

Con tàu về muộn, sân ga vắng
Ta đến như người ly khách xưa
Áo bạc lạnh căm hồn cô lữ
Trăm năm mù khuất bụi giang hồ

Một mảnh trăng đau trời viễn xứ
Ôi trăng như một kẻ không nhà
Ôi trăng như tấm lòng cô phụ
Ta về lạc lõng giữa đời ta

Ta về mơ lại mùa sương cũ
Áo mỏng vai mềm đêm dạ hương
Ta về nhuốm lửa bên thềm lạnh
Sưởi ấm tình xưa đã tuyết đông

Ta về như bóng mây phiêu lạc
Mơ đóa quỳnh hương vẫn trắng ngần
Mơ thấy lệ ngời trong mắt ngọc
Mơ thấy thuyền xưa đậu cuối sông

Ta về mơ lại cơn mơ cũ
Thuở áo vàng bay lụa bướm vàng
Ta về ngồi lại bên hiên phố
Uống nỗi buồn trong men rượu tan

Con tàu về muộn! Ta đành muộn!
Chợt thấy thương người ly khách xưa
Chợt thấy tình người như ga vắng
Mà lòng chưa úa một cơn mơ.

Lê Văn Trung

 

TA TRỞ VỀ NƠI ĐÃ BỎ RA ĐI

Trăm năm hỡi một chén đời say tỉnh
Ta trở về ngồi đợi bến sông thu
Đã lỡ bước, đã cam đành lỗi hẹn
Ta về đây chưa kịp chén giang hồ
 

Ta về đây đôi bờ đau bồi lỡ
Vạn nhịp cầu không nối được tình xưa
Ta về đây đường vòng quanh khắp phố
Mà tình ta chia biệt ngã tư buồn
 

Ta về đây tưởng lòng ta Thiên Ấn
Tưởng thuyền em còn đậu bến Tam Thương
Bóng Tà Dương đã sương mù Thạch Bích
Ta tưởng lòng ta Thiên Bút Phê Vân
 

Năm mươi năm, một chén đời say tĩnh
"Rượu giang hồ" một thuở còn ai say?
Ta về đây gửi chút hồn phiêu lãng
Tình trăm năm còn mất có ai hay

Năm mươi năm, tròn một vòng luân lạc
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta trở về nghe lại từng câu thơ
Nghe xương máu cháy một đời kiêu bạc

Ta trở về nghe tiếng chiều đang hát
Tiếng chiều em văng vẳng tiếng chiều xưa
Cho ta sáng với một màu trăng bạc
Cho ta về dù chỉ một cơn mơ.

                           Lê Văn Trung

 
TA VẪN ĐỢI CHỜ
Tặng anh Võ Thành Hiệu & B.Sơn
 
có khi đất thấp trời cao
ta không còn lấy chốn nào dung thân
phút thanh cao – phút phong trần
thánh thần – ngạ quỷ mấy lần đổi thay
 
cõi tự do – cõi tù đầy
cái vinh – cái nhục vơi đầy bể dâu
nguồn hoan lạc – suối thương đau
bao phen chìm nổi nông sâu biển đời
 
trải lòng ra với tình người
ta nào toan tính lỗ lời được thua
xin đừng hơn thiệt bán mua
trái tim ta vẫn nghìn xưa thắm hồng
 
có khi trời đất mênh mông
mà không chắp nổi một dòng tâm thơ
ta vẫn mong vẫn đợi chờ
em còn đâu đó bên bờ nhân gian
Lê Văn Trung
Đồng Nai (Cát bụi phận người)
trung tuần tháng chạp 2001
 

TA VỀ

 
Ta về trắng cả hai tay
Gánh đời nghiêng nặng bờ vai muộn phiền
Ta về trắng cuộc tình duyên
Phố xa lạ phố, người quên, lạ người
 
Sầu chao nghiêng mái hiên đời
Sầu rơi như chiếc lá bùi ngùi rơi
Ta về, tàn cuộc rong chơi
Chuyến tàu muộn, không còn ai, ga buồn
 
Ta về lỡ cuộc trăm năm
Lối xưa vàng úa tím bầm dấu rêu
Nhói lòng buốt một tiếng kêu
Nghe rơi rụng cả bóng chiều đời ta.
                                   Lê Văn Trung

TA VỀ
Bài 2

Ta về tay níu hoài khung cửa
Gọi xót xa từng nỗi nhớ quên
Gọi những lòng đi không trở lại
Gọi những tình xanh đã úa vàng

Ta về tay níu niềm hoang phế
Thương vách tường rêu lạnh nỗi niềm
Hỡi em nhan sắc chìm dâu bể
Hỡi ta nghìn dặm những lênh đênh

Ta về tay níu lòng hư ảo
Hụt giữa bờ đau giấc mộng người
Hụt giữa trăm năm mùa trăng vỡ
Hụt giữa đời nhau quá ngậm ng
 

Ta về tay níu nhành lan úa
Thương tóc đêm rằm lộng phấn hương
Chừ biết tìm đâu hồn nhung lụa
Một thuở tình mây áo nguyệt vàng

Ta về? Ta níu ta! Một bóng
Nghe gió oan khiên thổi buốt lòng
Đời nhau? Còn chỉ từng con sóng
Vỗ mãi về đâu những tiếc thương!

16 giờ 13.6.17 - Lê Văn Trung 

TA VỀ CHO TRỌN NGHĨA TANG THƯƠNG

Thôi cứ về đi, dù lỗi hẹn
Hề chi đá nát với vàng phai
Chút bụi thời gian đâu dễ nhuộm
Chiếc áo tình xưa có nhạt nhàu

Ta về như thể, lòng không nỡ
Phụ rẫy đời nhau, dẫu xót xa
Ta về như thể lòng ta đã
Khắc cốt ghi tâm chuyện ước thề

Ta về như để ta nhìn lại
Một bóng đời in lên vách rêu
Một thoáng mù sương mờ nhân ảnh
Ta gọi tên mình: hỡi cố nhân!

Thôi cứ về đi, dù chẳng thể
Sông vắng đò ngang, gãy nhịp cầu
Cứ thả trôi theo dòng nước bạc
Mới biết niềm đau của bể dâu

Thôi cứ về đi, dù chẳng thể
Người quên kẻ nhớ có nhìn nhau?
Ta cầm tay mình mà thương tiếc
Ngón tay ngà ngọc thuở yêu đầu

Thôi về đi nhé! Về đi nhé! 
Đón chuyến tàu khuya dẫu muộn màng
Dẫu biết chẳng còn ai đứng đợi
Ta về, cho trọn nghĩa tang thương.

                            Lê Văn Trung 

TA VỀ HAY LÀ TA ĐANG MƠ

Năm mươi năm lạc dấu chân người
Ta về tìm lại bến tình xưa
Thấy dòng sông chảy mù vô tận
Và con đò cũ chìm trong mưa

Năm mươi năm, từ buổi ta đi
Khu vườn xưa quạnh bóng trăng khuya
Bóng ai chải tóc ngoài hiên vắng
Sợi buồn rơi chạm buốt cơn mê

Áo bay hay lụa mùa sương bạc
Trắng mộng phù vân một kiếp người
Bàn tay vói níu màu mây cũ
Chợt thấy lòng son phấn đã phai

Năm mươi năm dâu biển mịt mùng
Lòng trắng lòng, trắng xóa bạch vân
Ta về nhuốm lửa đêm đông lạnh
Kể chuyện buồn vui của thế gian

Kể chuyện thế gian mà đứt ruột
Ta gọi tên niềm hiu quạnh xưa
Ta gọi tên người sa nước mắt
Ta về? Hay là ta đang mơ?

                           Lê Văn Trung

 

TA VỀ KHÔNG KỊP CHUYẾN TRĂM NĂM (1)

Ta về không kịp chuyến trăm năm
Vườn phủ sương phai cỏ úa vàng
Em bỏ bờ xưa quên bến cũ
Câu thề chưa hẹn, tình sang ngang

Ta biết xa là xa vời vợi
Tình chỉ như mây giạt cuối trời
Tình chảy theo trăm dòng sông lạ
Ta chảy về đâu mà ngậm ngùi

Ta về không kịp, không về kịp
Lòng bỗng chao nghiêng một bóng thuyền
Ta đứng bên bờ trông vòi või
Lặng chìm trong sóng bóng chiều nghiêng

Sông của ngày xưa là sông cũ
Bến của ngày xưa là bến xưa
Sông với ta buồn như sóng vỗ
Bến với ta buồn đêm nguyệt mờ

Ta về không kịp, về không kịp
Nghe tiếng trăm năm rụng nhị hồ
Nghe tiếng đời ta sầu lớp lớp
Lặng chìm trong tận đáy hư vô.

                            Lê Văn Trung

 

 TA VỀ KHÔNG KỊP CHUYẾN TRĂM NĂM (2)

 
Năm mươi năm đành đoạn
Chìm khuất tuổi xa người
Cơn mơ tình hoạn nạn
Tàn phai cùng tàn phai
 
Ta trở về không kịp
Ta một đời muộn màng
Trên bến chiều hiu hắt
Giọt nắng buồn chưa tan
 
Ta trở về không kịp
Năm mươi năm ngậm ngùi
Người mịt mờ xa khuất
Đành đoạn lời chia phôi
 
Ta trở về không kịp
Con đường vàng nắng thu
Lòng xưa vàng cuối phố
Tình xưa vàng trang thơ
 
Ôi! Ta về không kịp
Thôi đành! Không kịp về
Đành thôi! Ngàn muôn kiếp
Mây trắng tình trăng bay
Lê văn Trung
 
TA VỀ MỘT BÓNG BÊN ĐƯỜNG
 
Ta về hiu hắt con đường cũ
Hàng phượng buồn quên chưa trổ bông
Mưa tạt qua sông rờn rợn sóng
Gió oan khiên buốt lạnh trong hồn
 
Ta về ga vắng con tàu nhỡ
Nét chữ ai đề lạnh vết rêu
Ta đọc như kinh bầm nỗi nhớ
Niềm đau dâu biển nửa câu Kiều
 
Ta về hiên vắng nhà hoang
Gọi
Tên người nghe vọng tiếng buồn phai
Ta gom hết lá vàng năm cũ
Mới thấy lòng xưa cũng đổi mùa
 
Ta về quên nhớ thôi đành vậy
Áo bạc màu theo cuộc nhiễu nhương
Em còn đâu đó phương trời lạ
Ru giùm ta mấy khúc đoạn trường
 
Ta về một bóng soi bờ nước
Thấy đời mình chao một thoáng mây
Tay mỏi vổ buồn thanh gươm rỉ
Đời người như sợi tóc tàn phai.
              Lê Văn Trung
 
TA VỀ TRẮNG CẢ HAI TAY
 
Ta về trắng cả hai tay
Gánh đời nghiệng nặng bờ vai muộn phiền
Ta về trắng cuộc tình duyên
Phố xa lạ phố, người quên, lạ người
 
Sầu chao nghiêng mái hiên đời
Sầu rơi như chiếc lá bùi ngùi rơi
Ta về tàn cuộc rong chơi
Chuyến tàu muộn
Không còn ai
Ga buồn
 
Ta về lỡ cuộc trăm năm
Lối xưa vàng úa tím bầm dấu rêu
Nhói lòng buốt một tiếng kêu
Nghe rơi rụng cả bóng chiều đời ta
Lê Văn Trung (Trích Thu Hoang Đường)
 
 

TA VỀ VỚI KHÚC KINH THƠ

Trăm năm hẹn với con đường cũ
Dù lênh đênh xiêu lạc mười phương
Nỗi nhớ chập chùng trăm nỗi nhớ
Nhớ tóc chiều ai nhớ bến sông

Ta sẽ về cho dẫu dỡ dang
Chưa tròn chưa vẹn nghĩa trăm năm
Ta về tìm bóng chim vườn cũ
Rụng tiếng buồn rơi giọt lệ bầm

Ta về chép lại bài thơ cũ
Dán nỗi buồn lên mỗi bước chân
Để nghe chùng lắng hồn kiêu bạt
Để nhớ nhung và để lãng quên

Ta về để thấy màu trăng cũ
Còn sáng bên thềm của thế gian
Ta sẽ chìm trong hồn trăng vỡ
Giọt lệ tình phai nỗi bẽ bàng

Ta về như một tên hàn sĩ
Thẹn với công danh thẹn với người
Dẫu đã chết chìm cùng dâu bể
Hà cớ vì đâu còn hổ ngươi

Mà sao thương quá con đường cũ
Thương bóng em bên bóng mẹ già
Ta chở nỗi đời ta vạn dặm
Ai chở giùm em những xót xa

Mà sao thương quá con đường cũ
Thương áo vàng phai nỗi đợi chờ
Ai nhuộm mù sương vào đôi mắt
Ai ru lời ru chùng câu thơ

Em ơi muôn nẻo đường cô quạnh
Có đóa hoa nào nở xót xa
Ta sẽ vì hoa mà ngồi lại
Nhang trầm, ta tụng khúc kinh thơ

                             Lê Văn Trung

 
TẠM GỌI LÀ THƠ
 
Ta chân tu, thế mà em
Cứ nghiêng ngữa nọ, cứ triền trở kia
Tay bưng câu kệ ta về
Am khuya tiếng mỏ đầm đìa trần gian
Nỗi tình em lắm đa đoan
Lời kinh ta chảy hai hàng lệ xanh
Ta chân tu, sao nỡ đành
Áo vàng tay nải một mình ngược xuôi
Có không trong chốn luân hồi
Cho ta về cõi con người với em
Lê Văn Trung
 
 

TÂM NGUYỆN

Tôi xin nở hết một lần
Mùa hoa tôi thưở tình còn đang xanh
Tôi xin làm một dòng sông
Chảy qua em buổi nguyệt hồng đang hương

Tôi
Men ướp rượu tình nồng
Xin em nhung lụa cho lòng ươm tơ.

                    Lê Văn Trung


TÂM TÌNH CÙNG LÝ BẠCH

Ta chưa nhìn trăng mà mơ Lý Bạch
Ta chưa gặp em mà đã say tình
Ông ngẩng đầu mà vọng minh nguyệt
Ta cúi đầu mà tương tư em (*)

Ta đâu biết ông say trăng mà trầm nguyệt
Ta đâu biết ông tư hương mà ly hương
Ta yêu em mà tình chìm ly biệt
Ta yêu em mà tình chìm sông Tương

Ông rót đời ông vỡ tràn ly rượu
Ta rót tình ta chưa cạn nỗi buồn
Đầu giường trăng sáng lòng ông sáng?
Ta ngữa trông trời đất phủ sương (**)

Ta uống chưa tàn trăng Lý Bạch
Ta say chưa tàn trăng tương tư
Ôi rượu đời ta không đành cạn
Mà tình đời ta chảy về đâu?

Ôi rượu đời ta em chẳng thể
Uống giùm cho cạn buổi tàn thu
Thì sá gì đâu nghìn giọt lệ
Giam đời ta giữa cõi sa mù

                   Lê Văn Trung

(*) (**) Mượn ý thơ Tĩnh Dạ Tứ của Lý Bạch :
Sàng tiền minh nhật quang
Nghi thị địa thượng sương
Cữ đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương


TÂM VỌNG

Tôi chợt nghe tiếng chim hót
Vừa khi mặt trời mọc
Có phải vừa khi mặt trời mọc
Tôi nghe tiếng chim hót

Mặt trời và chim
Tôi không nhìn thấy
Ánh sáng và tiếng hót
Lan tỏa
Âm vang

Trong căn phòng im lắng
Kẻ tọa thiền thiền định
Mắt nhắm nghiền
Sao tâm mở

Làm sao nghe tiếng chim hót
Vừa khi mặt trời mọc
Làm sao biết mặt trời mọc
Vừa khi tiếng chim hót

Kẻ tọa thiền thiền định
Mắt nhắm nghiền
Tâm vọng

Tôi bước ra khỏi căn phòng
Một ngàn năm đã trôi qua
Chợt thấy bóng mình trong hạt sương
Nhận ra cội mai đầu ngõ đã già.
                Lê Văn Trung 2005

TẬN HIẾN

Cho tôi thở, như một lần, vội vã
Tôi thở cùng hấp hối của trăng sao
Tôi đứng lại giữa muôn ngàn lối rẽ
Lối rẽ nào ta cũng phải xa nhau

Cho tôi chảy một dòng như suối hạn
Tôi chảy cùng suối lệ của trăm năm
Cho tôi chảy trong cuộc người vô tận
Chảy đau thương qua hết biển điêu tàn

Tôi phải uống, một lần thôi, mật đắng
Chén bình yên xin dành lại cho người
Hoa sẽ nở trên bước đường hoạn nạn
Sẽ bừng hương trong tận khổ đau tôi

Khi tôi thở cùng trăng sao hấp hối
Trái tim hồng sẽ thắp lửa tìm nhau
Nơi nẻo cuối, em có về đứng gọi
Lời thiên thu, run rẫy, vẫy tay chào.

                                   Lê Văn Trung 


TÀN MỘT CƠN SAY

Ta ủ men buồn trong cốc rượu
Uống cùng ta những kiếp lưu đày
Uống như uống cạn niềm hoang phế
Uống đi, đừng nói lời chia tay

Trăng của nghìn phương, trăng viễn phương
Sá gì dâu bể với tang thương
Hồn ta là một vành trăng úa
Cố thổ nào đâu mà quặn lòng

Đã mất nhau từ trong hoạn nạn
Đã xa nhau từ cuộc phân ly
Máu trong tim ươm mầm ly tán
Thì tiếc thương chi một lối về

Ta ủ men buồn pha huyết lệ
Hãy uống cùng ta kẻo phụ lòng
Em hỡi dẫu tình như bóng xế
Chén đời tạ lỗi với trăm năm

Xin hãy nhen chút lửa bên chiều
Mời nhau cạn hết chén hoang liêu
Ta đang tan chảy cùng cơn mộng
Em có nghe lòng quá quạnh hiu

Một đời ta phiêu bạt phương này
Thì sá gì em mà thương vay
Thì sá gì ngươi đời lưu lạc
Thôi uống cho tàn một cơn say.

                     Lê Văn Trung

TÀN PHAI

 đời ru con tiếng thở dài
bao nhiêu năm tháng mòn vai mẹ già
 Bồn ơi nỗi chia xa
lòng đi trăm ngả tình cha mỏi mòn
 
 quán nghèo xiêu vẹo bên sông
 em còn đâu chuyện đôi dòng đục trong
 mưa Trường Sơn lạnh buốt lòng
 gió Trường Sơn rụng lá vàng vườn xưa
 
 bầy chim sáo đã bao mùa
 nhớ bông gạo đỏ rừng mua tím chiều
 còn không hỡi người tôi yêu
đêm tàn đông ngọn đèn leo lét chờ
 
 hai mươi năm cội mai già
 hai mươi năm ngậm ngùi qua lạnh lùng
 1995 (Cát bụi phận người)

TÀN PHAI

Hoa nở mùa thu xưa
Vừa tàn rơi mấy nụ
Em một thời yêu tôi
Tình xanh phai qua vội
Tôi ngồi đây mười năm
Chờ
Nghe sầu rụng mỏi
Em về đâu mười năm
Xa mù không ngoái lại
Tôi đi suốt đời tôi
Nhặt chùm bông úa nhạt
Nấm mộ tình thiên thu
Lạnh căm màu sương bạc.
Lê Văn Trung - Blao với HL, HDT
 
TÀN THU
 
Này đây chén rượu tàn thu
Uống đi em, giọt lệ mù sương pha
Uống đi, còn chỉ hai ta
Chén đời là mộng phù hoa cuối cùng
Uống đi em, chén bụi hồng
Chén dâu chén bể mấy dòng tang thương
Lòng ta rót tận muôn trùng
Uống đi em, đừng dở dang cuộc sầu
Lòng ta rót tận ngàn sau
Uống đi em, mộng ban đầu, tàn thu
Áo tình xanh có nhạt nhàu
Thì tình xanh vẫn một màu nguyên xuân
 
Chén chia tan, chén tương phùng
Uống cho cạn chén lệ hồng trăm năm
Uống đi, này chén thu tàn
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.
                             Lê Văn Trung
(Viết bài này cho cõi lặng im từ men rượu cùng Hạ đình Thao, Lê Thuận, TdinhThao, M đinh Dân, Lê Q long, Q Loc Đai, P Ba...)
 
TÀN THU
 
Hình như trời vừa cuối thu
Chiều tôi đã nhuốm sương mù trong thơ
Hình như em là cơn mơ
Là mây hư ảo trăm bờ bến xa
Hình như tình chưa nở hoa
Mà hương sắc đã phôi pha bóng chiều
 
Tay cầm giọt nắng vàng thiu
Nghe như giọt lệ tan vào màu thu
 
Tình ơi tìm lại gì nhau
Cơn mơ chín rụng trái sầu còn hương
Hình như sợi tóc người buồn
Bàn tay thả vội chút lòng mây bay
 
Và tôi giữa đất trời này
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.
Lòng cứ tưởng
Lòng cứ tưởng ngày mưa cùng tháng nắng
Đã vạn lần hò hẹn với trăm năm
Ai ngờ được mưa mịt mù vô tận
Để nắng tàn vàng cả giọt sương tan
 
Lòng cứ tưởng trời kia và đất nọ
Là thiên thu nghìn kiếp bất phân ly
Ai ngờ được bên vực đời sinh tử
Đất và trời tàn cuộc bỏ nhau đi
 
Lòng cứ tưởng trăng nghìn thu vẫn khuyết
Để chờ nhau mầu nhiệm buổi trăng rằm
Ai ngờ được nỗi lòng trăng tận nguyệt
Để đò chiều lặng lẽ một dòng sông
 
Lòng cứ tưởng, ôi lòng tôi cứ tưởng
Trái tim người còn nhịp đập trong tôi
Ai ngờ được chỉ là cơn ảo mộng
Chỉ là nguồn khát vọng cháy khôn nguôi.
                                     Lê Văn Trung
 

TẶNG CÔ BÉ NGÀY XƯA CỦA TÔI

Đôi mắt tình xanh màu ngọc biếc
Sân trường xưa rụng mấy chùm bông
Mà sao ĐÔI MẮT MÙ SƯƠNG ấy
Cứ ngẩn ngơ như chưa biết buồn

Ôi MẮT HOÀNG HÔN mờ khói sương
Mong gì vòi või trời viễn phương
Để mùa thu úa chìm trong mắt
Để mây vàng phố lạc trăm đường

Ôi MẮT TRẦM HƯƠNG thăm thẳm chiều
Cho mưa chùng xuống cõi hoang liêu
Cho trăng mờ cuối dòng sông nhớ
Cho sóng bờ xa vỗ dập dìu

ĐÔI MẮT HUYỀN MƠ đêm thần thoại
Mưa vàng theo lá lá vàng mưa
Ai đem thơ nạm vào trong mắt
Thấp thoáng tình xanh lạnh mấy mùa

Ôi MẮT THẦN TIÊN lạc cõi người
Nhớ gì? Mắt ướt lệ giai nhân
Hỡi ơi ĐÔI MẮT HOÀNG HÔN ấy
Phủ cả hồn tôi trời khói sương.

                                     Lê Văn Trung

 TÀU ĐÊM

Nằm nghe mưa quạnh đêm dài
Tàu đi chở nỗi u hoài vào khuya
Tàu đi chở một tôi về
Với toa tàu lạnh úa đầy cơn mơ

Chở đầy khoang nỗi hoang vu
Với phai vàng thuở màu thu chớm tàn
Chở đầy tôi chiều Qui Nhơn
Tay cầm nỗi nhớ tay ôm nhánh sầu

 

Hồn tôi là một toa tàu
Chở sao cho hết một màu tình phai.

                              Lê Văn Trung

THÀ CHỈ LÀ ẢO VỌNG

Thà như mây cứ trăm lần hò hẹn
Mà trôi đi, trôi mãi chẳng quay về
Cho tôi thấy trong tôi còn khát vọng
Cho tôi còn quay quắt nỗi đam mê

 

Cho tôi thấy nỗi điên cuồng rực lửa
Cuộc trăm năm réo gọi cuối chân trời
Thà như sông một dòng trôi đi mãi
Tôi đợi chờ đau xé cuộc đầy vơi

Tôi sẽ uống từng chén sầu tuyệt vọng
Tôi sẽ say vì men đợi men chờ
Thà như gió thổi qua hồn biển động
Cho tôi còn cuồn cuộn sóng lô xô

Người hãy mãi là chân trời vô tận
Là vầng trăng chưa nở nụ hoa rằm
Là hương sắc của nghìn năm mê vọng
Là sương mùa che mấy dặm mù sương.

                               Lê Văn Trung 

THÀ EM LÀ NHƯ THẾ


Thà như thể tình em là cơn gió
Thổi qua chiều hiu quạnh bến bờ tôi
Cũng ấm nỗi dỡ dang cùng duyên nợ
Cũng gần hơn biền biệt cách xa rồi

Thà em cứ là đôi dòng lệ xót
Qua đời tôi mang nặng nỗi ưu phiền
Tôi sẽ ướp tình em thành rượu ngọt
Cho niềm say ân ái một trời riêng

Thà em cứ là vàng thu áo mỏng
Tỏa bên đời hương sắc buổi thanh xuân
Tôi sẽ về bên phía đời quên lãng
Tìm bóng em rêu nhạt bước chân buồn

Thà cứ khép cửa lòng em im lặng
Tôi nghìn năm tiếng hú dội muôn trùng
Đừng em nhé, đừng nghe chiều biển động
Đừng mở lòng, tôi đắm chiếc thuyền không

Em cứ như một thời em thiếu nữ
Chiều vàng thu ngồi mộng cuối sân trường
Cho tôi thấy một trời xanh biếc cũ
Mắt hoang đường vời vợi những chờ mong.

Lê Văn Trung

 

THÀ NHƯ MÂY TRẮNG BAY

Cho ta ghé tạm nơi nào đó
Hiên quán ven đường gió hắt hiu
Này cô chủ quán giùm ta với
Lau hộ cho ta lệ của chiều

Thời thế nhiễu nhương anh hùng tận
Tàn phai hương sắc thiếu giai nhân
Thôi hãy vì nhau mà uống cạn
Ly rượu nhân gian đã vỡ tràn

Cho ta ngồi tạm dăm ba phút
Rồi đi như chiếc lá bay vèo
Ta tan vào tận miền quên lãng
Ta mục như đời một kiếp rêu

Cho ta mời tạm vài chung rượu
Rượu cất chưng từ nỗi bể dâu
Xin cùng ta uống cho say khướt
Dù kẻ đầu xanh kẻ bạc đầu

Thôi ta đi, như vô tình ghé
Quên lãng đất trời, quên lãng nhau
Ta như mây trắng chiều phiêu lãng
Ta đi? Nào biết giạt về đâu.

Lê Văn Trung

 
THÂN PHẬN
 
Mỗi chiếc lá rơi bên đường lặng lẽ
Mỗi hạt sương đêm chậm xuống âm thầm
Là chiếc bóng của đời anh nhỏ bé
Đổ dài theo phiền muộn cõi trăm năm.
Lê văn Trung
 
Thân Xác
Ngày thắm biếc, ngày thơm như hương mật
Em cài hoa nụ búp nõn xuân thì
Tôi xin trải tình xanh tôi ngà ngọc
Mây rừng thu lướt thướt kéo nhau về
 
Tôi rộn rã gọi tên mình hối hã
Dậy đi nào gỗ đá đón tin vui
Hỡi tuyệt phẩm của đất trời cao cả
Tượng đài em mầu nhiệm giữa hồn tôi
 
Xin ướp nhuỵ tình thơm trong ngực biếc
Nở giùm tôi trinh bạch đóa quỳnh hương
Rừng sẽ hát bản tình ca diễm tuyệt
Suối sẽ hòa nhã nhạc dưới trăng sương
 
Tôi đắm đuối ôm ghì đêm nguyệt nở
Dòng đam mê ngây ngất chảy không cùng
Tôi chết đuối trong vòng tay tạo vật
Linh hồn tôi rực lửa đốt hư không
Lê Văn Trung
 

THÁNG SÁU TRỜI KHÔNG MƯA

thế là đã qua tháng sáu rồi đó em
trời vẫn không đành mưa dù lòng nhau đã ướt
tôi đếm hoài những chiếc lá rơi mà chẳng bao giờ tìm được
chiếc lá cuối cùng đã rụng xuống những mùa xưa
chiếc lá cuối cùng em đã ướp trong thơ
thơ buổi ấy còn thơm mùi tóc rối
thơ buổi ấy còn nguyên màu sương gội
và mắt người nhuộm biếc một hồn thu

thế là đã qua tháng sáu rồi sáu tháng xa nhau
tôi ngồi đợi mưa như thuở đợi em về ngang qua khu vườn cũ
khu vườn có những con bướm ngu ngơ đi tìm hoa hồng đỏ
đã ươm nồng nhụy thắm đóa môi ngoan
khu vườn có những con chuồn chuồn tương tư một chút nắng vàng
bay chạm xuống cánh tay trần mê hoặc
rồi đậu xuống áo lụa người ngây ngất
để lòng tôi tháng sáu trời chưa mưa
để lòng tôi rụng chiếc lá mong chờ

em xa hút sợi mưa chiều tháng sáu
tôi một phương buồn đợi mãi những cơn mưa.

                                             Lê Văn Trung 

THÁNG TÁM

Nắng cũng theo mây buồn xuống thấp
Áo người chưa kịp thắm vàng thu
Tóc mùa sương cũ chùng trong gió
Ai gọi hoàng hôn về nhớ nhau

Tháng tám trời mưa như tiếng khóc
Tháng tám trời ru như tiếng than
Ai nhuộm vàng phai từng nốt nhạc
Ai tiếc màu thu về chớm đông

Tháng tám buồn như một nỗi buồn
Ai ngồi thương nhớ những dòng sông
Ai đem thơ ướp vào da lụa
Cho chùng cho lặng một mùi hương

Tháng tám trời nhiều mây quá em
Ai về qua phố, phố không đèn
Chỉ nghe tiếng bước chân quên lãng
Mỗi bước chân đau một nỗi niềm

Tháng tám trời nhiều mưa quá em
Mưa chiêm bao ướt lạnh vai mềm
Cho tôi về giữa cơn mơ đó
Sao giá băng về theo giá băng!

                                Lê Văn Trung

 
THANH BÌNH
 
Bao giờ trở lại
Ngồi trong boong tàu
Sáng mùa đông tái
Sớm mù sương phai
Tay cầm tờ báo
Nghe gió ru ngoài
Tay cầm vạt áo
Nhớ hoài cảnh xưa
Nhớ từng giọt mưa
Rơi trên chiếc lá
Nhớ cây trứng cá
Nhớ trái dừa khô
Nhớ mãi con đò
Nằm trên bến cũ
Nhớ hoài chưa đủ
Tím trái mồng tơi
Đỏ trái môi cười
Vàng bông cúc nở
Phai màu nắng rơi
Bao giờ trở lại
Trong boong tàu dài
Ngồi nhìn khói bay
Mơ màu áo lụa
Trước ngõ nhà ai
Mơ tóc đen cài
Một bông sứ trắng
Đi trên đường vắng
Thơm nồng cỏ cây
Nhớ bầy chim sáo
Về đậu cành sung
Thương em tội nghiệp
Ra đứng bờ sông
Nhìn cây khế rụng
Hết mấy mùa bông
Tạp chí Bách khoa số 306, ngày 1-10-1969
Lê Văn Trung (Blao, Tháng 7.69)
 

THÁNH HIẾN

Anh mãi luôn ảo tưởng mình là kẻ làm thơ
Dâng hiến trọn trái tim trong vòng tay vũ trụ
Bày biện lòng mình vào trùng trùng thiên cổ
Chỉ những mong nhìn thấy được lòng nhau
Chỉ những mong qua mù mịt bể dâu
Xin dâng trọn tình yêu như một lời tuyên hứa
Và giữ lấy khổ đau làm con đường chuộc tội
Và thơ anh như một phúc âm buồn
Và thơ anh gióng giả từng hồi chuông
Anh gọi thiên thu
Anh tìm hiện kiếp
Anh tan giữa mênh mông
Anh chìm trong u tịch
Xin trái tim anh nằm trong trái tim NGƯỜI
Xin trái tim anh đỏ thắm môi em cười

Anh giữ lại khổ đau như một niềm thống hối
Anh giữ lại vương miện gai đội lên linh hồn chảy máu
Và nguyện xin rữa sạch bụi ưu phiền
Rữa cho em những hương phấn tàn rơi
Cho hóa ngọc trong hồn em trinh bạch
Rữa trôi đi những hạt lệ bầm trong mắt
Của một thời dang dở cuộc trăm năm

Xin ướp thơ anh lên bóng nguyệt nguyên rằm
Xin khấn câu thơ như kinh chiều sám hối
Anh sẽ đặt trái tim mình tội lỗi
Dưới bệ thờ khấn liệm cuộc tình xanh.

                  Lê Văn Trung

 
THÁNH LỄ MÙA XUÂN
 
trên vầng trán em mùa xuân mới mọc
ta nằm mơ màu cờ hòa bình
và em mở đôi cánh cửa thiên nhiên
bằng hai tay tự do
em có trái tim biết yêu đồng lúa
có tấm lòng biết ngợi ca rừng xanh
ôi chim bồ câu trắng
bay qua lòng anh
 
ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời
bằng chuyến tàu độc lập
băng trên những xích xiềng nô lệ
giẫm chân lên hận thù
hãy dứt bỏ quá khứ
  biển cả đang chờ đón chúng ta
rùng xanh đang vẫy chào chúng ta
có hàng vạn người tung hô hòa bình
có hàng vạn người ca ngợi tự do
em có nghe thiên nhiên đang trỗi dậy
và chim và thỏ và giun dế
và cỏ xanh và đồi non
ngày đông phương ngày ánh sáng
đêm đông phương đêm nhiệm mầu
 
anh đang cứa trái tim mình
chia cho anh em mỗi người một ít hạnh phúc
chia cho thiên nhiên chia cho tổ quốc
máu anh sẽ viết thành thơ
máu anh sẽ chảy vào cánh đồng
ôi cánh đồng tự do
máu anh sẽ viết tên em
đồng nghĩa với hòa bình
 
ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời
chúng ta đi như triều dâng
chúng ta đi như sóng dậy
chúng ta đi lớp lớp người đi
chúng ta đi hàng hàng người đi
hãy mở cửa thiên nhiên
bằng đôi tay tự do
hãy rung chuông thánh lễ
bằng trái tim tự do
 
em là con chim đậu trên đỉnh giáo đường
vỗ cánh bay qua lòng anh
bay qua đồng lúa
 
ôi bohémien!
khoác áo bình yên
anh đi khắp trời đông á
ôi bohémien!
chân anh giẫm trên đá sỏi
đi từ bình minh cho đến hoàng hôn
anh lên núi cao
anh về đồng thẳm
anh đi thăm từng ngọn cỏ từng bông lúa
bắt tay tung trẻ thơ
 
không có ai cướp được tự do
không có ai cướp được thiên nhiên
mùa xuân đã về trong trái tim
em rung chuông thánh lễ
Lê Văn Trung
(Tập san VĂN)
Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008
 
THAO THIẾT MỘT MÙI HƯƠNG
(Trích thơ của Ngói)
 
Em có về nghe lời thầm thỉ
Của trăng mười sáu buổi giêng hồng
Vườn tôi hôm ấy nghìn hoa nở
Hoa nhớ em bừng ngát sắc hương
 
Em có nghe gió réo nhạc vàng
Gió từ vô tận đêm liên hoan
Gió say nhịp bước tình luân vũ
Gió nhớ em, gió thổi rộn ràng
 
Em có nghe ríu rít lời vui
Của chú chim non, vút tận trời
Tiếng reo làm vỡ làn mây biếc
Nỗi nhớ làm tan màu nắng phai
 
Em có nghe, rất nhẹ, nỗi buồn
Rơi xuống vàng ươm lời nhớ nhung
Hoa rụng trong tôi từng cánh nhỏ
Nhớ em thao thiết một mùi hương.
                               Lê Văn Trung
 
THẮP LÁ
Em từ buổi theo trăng về cuối hạ
Tôi ngỡ vàng chiều đã nhuộm hương thu
Lòng khuê phụ, hồn sương chia mấy ngã
Áo tình xanh chìm mấy bãi sa mù
Con đường cũ, con đường hồng xưa đã
Áo hoàng hôn trắng một góc sân trường
Con đường cũ, con đường tình hoa nở
Đã mấy lần hoa rụng dưới mưa sương
Con đường cũ, con đường tình năm cũ
Em qua chiều vời vợi giấc chiêm bao
Tôi cứ ngỡ màu trăng mùa thiếu nữ
Theo nhau về cho vẹn nghĩa thương đau
Em có gọi mùa thu về cuối hạ
Mà mưa tôi chìm phủ một hồn chiều
Nhớ dòng tóc chia hai đường ngôi rẽ
Để tình buồn chia mấy ngã liêu xiêu
Em từ buổi mùa sương hồn phố cũ
Đèn hoàng hôn tôi thắp lá thu vàng
Xin cúi nhặt hồn tôi từng chiếc lá
Nằm im lìm như giọt lệ chưa tan.
                        Lê Văn Trung 
 
THẮP NẮNG
Nắng cứ thắp cho vàng lời thơ lụa
Cho vàng lời tình ái của trăm năm
Hoa sẽ thắm và môi tình thắm ngọt
Lá sẽ đùa trên mắt biếc long lanh
 
Môi và mắt và da ngời tỏa ngọc
Tóc và mây và gió dậy hương nồng
Cho tôi uống vẹn dòng tinh khôi ấy
Tôi ôm ghì khát vọng đóa nguyên xuân
 
Nắng cứ thắp cho hồn em cháy rực
Cho chập chờn say cánh bướm tình si
Cho tôi siết nỗi rộn ràng trong ngực
Cho tôi chìm ngây ngất rượu tình cay
 
Đừng vội tắt! Em ơi đừng vội tắt!
Màu thu xanh ươm ngọt nắng yêu kiều
Nắng ngời sáng hoa cười trong mắt biếc
Sao nỡ đành tắt nắng hỡi em yêu!
                                    Lê Văn Trung

THẤY GÌ TRONG CÁNH CHIM BAY

* tặng một tấm lòng nhân ái

em bé bỏng mỏng manh như làn gió
mà trời xanh, xanh quá ở trên cao
em yếu đuối dịu mềm như ngọn cỏ
đất dưới chân em cũng quá ngọt ngào

chim về đậu trên cành thơm lá ngọc
chim bay vờn rung nhẹ tóc hương bay
em trải thảm nhung lòng em lên đất
hạt từ bi chim nhé, hãy no đầy

trời xanh quá, và lòng em xanh quá
trời mông mênh và lòng em mênh mông
câu kinh chảy theo hồi chuông Bát Nhã
ngàn cánh chim vổ nhịp hót reo mừng.

Lê Văn Trung

 
THAY MỘT LỜI CẦU NGUYỆN
 
Ngày tháng lụn lùi dần vào quên lãng
Mẹ nằm nghe chiếc lá rụng ngoài hiên
Mỗi nhịp đập trong hồn là nhịp thở
Giữa trần gian mẹ gửi trái tim mình
 
Giữa trần gian hoa nở trọn đời con
Là nước mắt là xót đau lòng mẹ
Là tiếng hát là lời ru dịu nhẹ
Dưới bầu trời mẹ là núi là sông
 
Mẹ nằm đó nụ cười hiền như Bụt
Lòng đắm chìm trong suốt cõi hư vô
Mẹ nằm đó tỏa bóng đời xanh ngát
Mẹ là hoa là nhạc, mẹ là thơ
 
Con sẽ hát như ngày xưa mẹ hát
Nằm ru con ấm lạnh suốt đời con
Con sẽ kể chuyện ngày xưa mẹ kể
Lòng mẹ thương con chân cứng đá mòn
 
Con sẽ đi những nẻo đường, mẹ đã
Gánh đời con qua ghềnh suối thương yêu
Gánh đời con qua trăm bờ bến lạ
Con nở thành hoa giữa lòng mẹ mỹ miều
 
Ôi vạn cõi nghìn phương sông biển rộng
Mẹ cao vời rực sáng một vì sao
Mẹ là gió giữa trời cao lồng lộng
Trái tim con xin nhuốm lửa nguyện cầu.
                                     Lê Văn Trung
 
THẾ MÀ
thế mà chẳng bao giờ em nói yêu tôi
hỡi cô gái có đôi-mắt-mù -sương mang nỗi-buồn-tôi không nhìn không ngoái lại
em cứ lầm lũi đi như chưa hề tình cờ hoặc dững dưng ái ngại
hạt-bụi-tôi âm thầm đậu xuống giấc-mơ-em
em cứ xa xăm mù mịt kiếm tìm
một chiếc lá-một thoáng mây-một vọng âm mơ hồ xa lắc
em đâu hiểu khi ta chạm vào lòng nhau là ta chạm vào điều linh hiển nhất
khi quyện vào hồn nhau là thánh-hóa-trần-gian-ta-bụi-cát
khi em nói yêu tôi là nguyện đường vang lời ca hát
đôi chim câu trên đỉnh tháp chuông nhà thờ cũng âu yếm ái ân
thế mà chẳng bao giờ em nói yêu tôi
thế mà muôn đời vẫn xa ngái em ơi!
Lê Văn Trung
 

THẾ MÀ MẸ BỎ CON ĐI

Thế mà Mẹ bỏ con đi
Không thương con Mẹ bỏ về
Hư vô
Không thương con
Sao Mẹ buồn
Con nghe tiếng Mẹ nỉ non bên trời
Không thương con
Sao Mẹ cười
Nhìn con
Mẹ quặn trăm lời
Mẹ ru
Không
Sao lòng Mẹ Rối bời
Sao đôi mắt Mẹ ngậm ngùi sao khuya
Không thương con Mẹ bỏ về
Về đâu?
Con hỏi Mà đau lòng này
Đất trời
Thiên cổ
Có hay
Mẹ Thương chi
Cho đắng
Cho cay
Phận người
Mẹ ơi!
Lê Văn Trung

 
THẾ RỒI TÔI TIỄN TÔI ĐI
 
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một vùng tịch mịch tôi về một tôi
Nằm nghe gió hú ven đồi
Lá rơi còn nhắn lại lời thiên thu
Rằng trời và đất xa nhau
Từ trong tro bụi nhuộm màu chia tan
Rằng từ kim cổ càn khôn
Trần gian là mộng phù vân ảo huyền
Sống là tiếp cuộc hành hương
Về bên kia cõi điêu tàn quạnh hiu
Đi là về với cô liêu
Là về chìm dưới bóng chiều vô biên
Hư vô cố quận là miền
Là hoang vu bến, là mênh mông bờ
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một chiều sương rụng trắng đầy hồn thơ.
                              Lê Văn Trung
 
THEO EM MÙA ĐÔNG
 
Em về, chở gió qua sông vắng
Để sóng tình tôi mỏi mạn thuyền
Vỗ mãi vào bờ tôi chùng lặng
Câu thơ chìm nổi cuộc tình duyên
 
Em về thao thiết từng câu hát
Tiếng hát rơi mù trong nhớ nhung
Cho sóng bờ xa còn xao xác
Cho lá mùa xanh vội úa vàng
 
Mùa nối mùa trôi sầu lớp lớp
Sao còn ngồi đợi giữa chiêm bao
Em gửi theo chiều đau tiếng hát
Để tình ngàn dặm nhớ thương nhau
 
Em gửi theo chiều đau tiếng hát
Gửi gì trong gió lẫn trong sương
Câu thơ dang dỡ nghìn cung bậc
Thành mây bay trắng trời muôn phương
 
Em chở mùa đông về theo gió
Em gọi mùa đông về trong mưa
Nhuộm cả nỗi buồn đau tóc rối
Nhuộm cả tình tôi vàng cơn mơ.
                             Lê Văn Trung 
 
THI SỸ
 
Hỡi thi sỹ!
Kẻ muôn đời vô sản
Kẻ mỉm cười cô độc giữa nhân gian
Kẻ chối bỏ
Kẻ kiếm tìm
Kẻ khát vọng
Kẻ nhân danh địa ngục lẫn thiên đàng.
Lê Văn Trung
 

THI SĨ, KẺ HÀNH HƯƠNG KHÔNG MỆT MÕI

Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương kiên trì trên đường kiếm tìm sự thật
Giữa cõi nhân gian phiền muộn này
Dẫu biết rằng ngôi đền Thánh còn xa tít phía chân trời hoang phế
Và tượng Thánh bao dung nghìn năm còn nhìn nhân gian qua bao phép màu dâu bể
Còn những lời kinh hóa thạch thuở hồng hoang
Những bụi tro còn cháy giữa điêu tàn
Vẫn tỏa sáng ánh hào quang vạn pháp

Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương đi chưa bao giờ tới
Đi như là một khát vọng vô biên
Đi như là không thể một giây phút lãng quên
Ở phía trước là bờ
Còn mịt mù xa hút
Mà gần gủi sát na
Là vô thủy vô chung
Là sương khói quê nhà
Ở phía trước là bờ
Khai lộ dòng giải thoát

Người
Kẻ hành hương kiếm tìm sự thật nằm nghìn năm dưới lớp trầm tích hổn mang
Người
Làm thơ như kẻ ra đi là khởi điểm quay về
Ngôi đền Thánh là trái tim bất tử
Là thiên thu là mật ngữ diệu ngôn
Là uyên nguyên thắp ngọn lửa linh hồn

Người đi mãi
Chưa bao giờ dừng lại
Có hay chăng thiên thu là thực tại vĩnh hằng.

Lê Văn Trung
12. 10. 19


THI SỸ VÀ HOA HỒNG

Ôi thi sỹ!
Kẻ hành hương cô độc trên dặm trường đi tìm CÁI ĐẸP
Chân thiện mỹ
Người đi ngang qua cuộc đời này
Bằng đôi chân của Thiên Sứ
Và linh hồn Thượng Đế
Người đi trong vô vọng đau thương
Và hạnh phúc rạng ngời
Tuyệt vọng và hy vọng
Xót xa và hân hoan
Tiếng gọi của CÁI ĐẸP réo gào vô tận
Và CÁI ĐẸP bừng lên trong NHAN SẮC EM
Thiên thu bất diệt
Tiếng gọi của TỰ DO và VĨNH HẰNG

Người sẽ đi cho đến khi khô kiệt giọt máu cuối cùng
Người sẽ đi cho đến khi thịt xương tan hòa tro bụi

Và EM thấy chăng
Hỡi NHAN SẮC hiễn linh
Nơi giọt máu khô bầm
Nơi nhúm bụi tro tàn tạ
Một NỤ HỒNG rực rỡ tỏa hương.

                  Lê Văn Trung

 
THÌ XÓT GÌ NGƯƠI
THỜI NHIỄU NHƯƠNG
 
Có lẽ đời không còn manh chiếu
Ta nằm ngủ đất tắm sương thôi
Nghìn năm đá núi mù mưa nắng
Thì sá gì ta nửa cuộc đời
Ở đây nhân thế đầy mẽ hoặc
Còn tiếc chi ta một tiếng cười
Ở đây nhân thế đầy gian dối
Thì trảch chi ta còn hổ ngươi
Tay bưng chén rượu chưa đành uống
Tiếc những ngày xanh buổi thiếu thời
Tiếc những lòng xuân chưa kịp mở
Những lời run rẩy của đôi môi
Tiếc những vòng tay buông hờ hửng
Thả chút mây tan ở cuối trời
Tiếc những mùi hương đêm nguyệt nở
Vội chìm trong những giấc mơ phai
Em hỡi, đêm nay trời lạnh lắm
Lá rừng thay chiếu ta nằm mơ
Mơ thấy một ngày trên mặt đất
Tay vung gươm tay vẫy ngọn cờ
Mơ thấy một đêm mồng một tết
Đốt trầm khai bút mấy vần thơ
Mơ thấy em y trang thục nữ
Kéo tình ta dệt những đường tơ
Ta mơ, đã biết là mơ hão
Trời đất thay ngôi đổi chủ rồi
Máu xương cũng phí hoài xương máu
Ta tiếc cho đời ta cạn đời
Hồn ta như cổ đền hoang phế
Ngói vỡ tường rêu gió xác xơ
Gỏ cửa trăm lần cửa không mở
Chữ ai đề vội nấm mồ sơ
Cho dẫu đời không còn manh chiếu
Này tên hàn sĩ ngươi nhớ chăng
Ngày xưa có kẻ qua sông Dịch
Thì xót gì ngươi thời nhiễu nhương
 
THIÊN THU
 
Xin gom hết những vàng phai tàn tạ
Những rong rêu trên đền tháp ngàn năm
Cho tôi tạc bức tượng đài lên đá
Đá Thiên Thu vỡ lệ khóc Vô Cùng
 
Xin gom hết những hoàng hôn trên mắt
Những sương rơi lên tóc nhuộm hương chiều
Cho tôi vẽ thành bức tranh tuyệt bích
Khung vải tình da thịt của thu phai
 
Xin gom hết tiếng thì thầm của gió
Của hư vô, của hố thẳm, diệu kỳ
Cho tôi gõ vào mây lời nhã nhạc
Lời của trùng lai hội ngộ, của chia ly
 
Xin gom hết, như một niềm khổ nạn
Tôi trở về ngồi mộng giữa hoang vu
Trăm năm nhau là trăm mùa trăng khuyết
Không ai về nhỏ lệ khóc thương đau.
                        Lê Văn Trung 
 
THIẾT THA
 
Cho tôi tìm lại con đường
Ngày xưa mẹ gánh nỗi buồn qua sông
Cho tôi một tối mùa đông
Chén tình rót cạn nỗi lòng bể dâu
Cho tôi lại mối tình đầu
Mười lăm năm dẫu nát nhàu thanh xuân
Cho tôi xin chỉ một lần
Tôi về tắm gội giữa lòng anh em.
 

THƠ


Thơ như hương tỏa vào trong gió
Và gió bay mù trời viễn phương
Hương ơi áo mỏng mềm da lụa
Thơ chảy mềm thơm môi nguyệt rằm

Em khoát trầm hương bay trong mơ
Em trải lòng nhung mượt như thơ
Hương ơi tóc ủ nồng hương mật
Tóc ơi sương ủ nồng sương mơ

Em về nắng ngọc thơ như ngọc
Em đi thơ vàng thơ như trăng
Ai biết trăm năm hồn khuê nữ
Thơ còn vương tình thơ chưa vàng

Thơ như hương quyện vào hồn sương
Ôi mắt người chìm mây hoàng hôn
Tôi ngồi nghe tiếng thơ tan nhẹ
Vào cõi tình xưa, em biết không ?
                             Lê Văn Trung

 
THƠ
 
câu thơ trôi giữa đôi dòng đục trong
vớt câu thơ mà buốt lòng
thấy trong thơ giọt lệ nồng nàn hương
 
câu thơ lạc giữa đôi đường tử sinh
cầm câu thơ mà giật mình
thấy trong thơ hiện nguyên hình bóng xưa
 
thả câu thơ giữa hai bờ có - không
em đan chi sợi mây hồng
buộc câu thơ lại bên lòng nhân gian.
Lê Văn Trung
 
THƠ
Ta níu vào thơ cùng sinh tử
Ta nương vào thơ mà tồn vong
Lòng ta như gió qua truông vắng
Lòng ta như suối băng qua rừng
 
Năm mươi năm ghềnh thác gập ghềnh
Năm mươi năm bèo bọt lênh đênh
Câu thơ chìm nổi trong mưa bão
Trôi giạt theo tình người lãng quên
 
Ta bỏ người đi mùa trăng khuyết
Ta chờ trăm năm mùa trăng tròn
Ta ngỡ tình người trăng tuyết nguyệt
Ta ngỡ lòng nhau còn nguyên xuân
 
Ta níu vào thơ mà nhớ người
Ta nương vào thơ mà quên ta
Lòng ta là một con thuyền nhỏ
Tình người như là một con mơ.
Lê Văn Trung
 
THƠ BỐN CÂU
1/
em kiêu hãnh như thánh thần quỉ dữ
ta thu mình cam phận một chiên ngoan
ăn trái cấm là ươm mầm nguyên tội
buộc đời nhau trọn kiếp mấy điều răn.
2/
khi chết đuối giữa trùng trùng dâu bể
ta bỗng nghe lời hát của trăng sao
chút tro bụi dẫu vô cùng nhỏ bé
còn bay lên, bay tít tận trời cao.
3/
đừng vội vã, mùa hoa tình chưa nở
cứ hẹn hò cho chín một màu thu
dẫu khát cháy da, dẫu thèm đói lã
ta sợ tình nở sớm sẽ phai màu.
4/
tôi thở dốc đứng nhìn tôi kinh hãi
vực đời sâu hun hút gọi tôi về
ôi máu tang thương đỏ chiều mộ địa
cõi nhân gian chìm khuất đáy u mê.
5/
em lạc lõng giữa trùng vây bóng tối
ta ngu ngơ tìm khắp chốn thiên đường
ai nào biết trong niềm tin thống hối
trái tim người tàn lạnh lửa yêu thương.
Lê Văn Trung

 

THƠ BÙI GIÁNG
Kính viếng nhà thơ Bùi Giáng
 
 
“lá hoa cồn” nọ bây giờ
Nửa hồn phố thị, nửa bờ non xa
Nguồn mưa dội xuống giang hà
 “ngàn thu rớt hột” “màu hoa trên ngàn”.
(Cát bụi phận người) - Lê văn Trung
 
THƠ BUỒN CHẢY MỘT DÒNG TRÔI
 
1.
Nỗi buồn tô nhẹ lên môi
Tôi phơi xác lá hồn tôi chớm vàng
 
Sông người chảy một dòng trăng
Tóc người lạnh một hồn sương nguyệt rằm
Tình tôi chùng phím huyền cầm
Tay người thả một nhánh trầm hương bay
 
Về đây với hội hoa này
Áo người mỏng quá mộng bày dưới hoa
Này đây nhung gấm lụa là
Này đây mắt ngọc môi ngà bừng hương
Này đây da thịt là sương
Là mây ảo mộng là trường giang mơ
 
Nỗi buồn tôi trải lên thơ
Bước chân tình động đôi bờ nhân gian
Về đây mở hội hoa vàng
Môi thơ nhã nhạc tiếng hoàng hạc vang
 
Nỗi buồn tôi chảy như trăng
Về thiên thu đợi về trăm năm chờ
Nỗi tình em chải lên thơ
Hồn tôi bỗng rụng sững sờ cùng hoa
 
2.
Mây cao - nắng thấp - rừng xa
Có con chim lạ bóng nhòa trong sương
Bay từ mù mịt thiên đường
Về ngang qua cõi trần gian muộn phiền
 
Về ngang qua cõi tình em
Tiếng kêu đứt ruột cuối ghềnh tịch liêu
Gió mùa thiên cổ về theo
Thổi rơi rụng nỗi đìu hiu xuống đời
 
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Bóng em chìm bóng trăng đồi nhuộm sương
Có người rẽ một dòng trăng
Vén màu mây cũ tìm hương tóc huyền
 
Mới hay tình một dòng quên
Mùi hương tóc ướp trong miền chiêm bao
Có con chim lạ bay vào
Giấc mơ thành giọt lệ trào trong thơ.
 
3.
Có người từ cõi tình xưa
Ngồi trong động vắng chép tờ hoa tiên
Lệ nhòa trang giấy đầy trăng
Lệ thơm mùi cỏ lệ vàng màu thu.
 
4.
Mất nhau từ mộng ban đầu
Lạc nhau từ buổi phai nhàu giấc mơ
Em về ướp nắng vào thơ
Ướp mây vào nỗi đợi chờ mông mênh
Sông buồn chảy một dòng quên
Tôi buồn chảy một bờ riêng phận người.
 
5.
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mai em ra đứng bên trời trông theo
Lênh đênh là nỗi bọt bèo
Vô biên là cõi, đìu hiu là miền
 
6.
Có tôi ngồi gọi tên mình
Nghe như tiếng mõ hồi kinh nguyện cầu
Vén màu mây bạc tìm nhau
Thấy trong mây một niềm đau úa vàng.
Giọt sương tiền kiếp chưa tan
Hóa thân thành giọt lệ hoàng hôn rơi
Sông buồn chảy một dòng thôi
Tôi buồn chảy vạn dòng trôi cõi người.
 
7.
Ai về phương ấy xa xôi
Nhắn giùm tôi hỏi mây trời còn bay?
Người đồi Tây ngóng non Đoài
Tình phơi áo mỏng vàng phai sương chiều.
 
8.
Con đò xưa vẫn còn neo 
Bờ xa mông quạnh nằm hiu hắt chờ
Ai về tôi gửi câu thơ
Gửi trăm năm một giấc mơ ảo huyền
Nhắn người xưa, cuộc tình duyên
Xem như lá rụng hoa tàn vườn thu.
 
9.
Sông trôi một giải sa mù
Trà Giang trắng lạnh nhuốm màu bạch vân
Có người ngồi bến trăm năm
Mái chèo khua mãi vào thăm thẳm chiều
 
10.
Nhớ người xưa nắng vàng thêu
Nhành hoa nở đóa mỹ miều áo hoa
Những dòng thơ chảy như tơ
Tóc bay rối cả giấc mơ hoang đường
 
11.
Bóng ai chìm khuất trong sương
Chìm trong tôi một dòng buồn mênh mang
Bóng người hay bóng sương tan
Cuối trời hư ảo tận ngàn trùng mơ
 
12.
Có vành trăng chếch non xa
Tương tư mắt ngọc môi ngà buồn tênh
Rồi trăng rụng xuống một mình
Trôi theo suối vắng lênh đênh bóng mờ.
 
13.
Hoa xưa cũng rụng ven bờ
Hương xưa còn đọng cành trơ lá vàng
Người từ cõi mộng về ngang
Nhặt câu thơ úa đã bầm xác hoa.
 
14.
Có đàn chim hạc bay qua
Thả rơi tiếng lệ nhạt nhòa trong sương
Chảy về đâu một màu trăng
Bay về đâu? Bóng hạc vàng! Lầu không!
 
15.
Nhớ người? Hay nhớ vầng trăng
Mang mang sầu tự ngàn năm dội về
Bên trời mây trắng còn bay
Phù vân thiên cổ cuộc này là chung.
 
16.
Mai sau mở hội tương phùng
Mở trang Kiều đọc đoạn trường nhớ nhau
Tôi về, ngõ trước, vườn sau
Bướm vàng với đóa hoa sầu còn tươi
 
17.
Rót trăm năm chén ngậm ngùi
Rót hiu hắt một nụ cười lệ phai
Em là ai? Em là ai?
Hồn tôi chén rượu đã đầy lại vơi
 
18.
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Tình em là rượu nồng môi ái tình
Rượu từ cõi nhớ nguồn quên
Năm mươi năm chảy bập bềnh câu thơ
 
19.
Hỏi mây phiêu lãng giang hà
Đi là cõi mộng về là chiêm bao
Người đành quên chuyện trước sau
Áo bay từ buổi qua cầu, còn vương.
 
20.
Hình như chiếc áo người buồn
Không trôi mà mãi ngập ngừng bờ xa
Có người nhặt áo đề thơ
Thấy trong áo ấy một tờ thư xanh
 
21.
Thì xa, thôi thế, cũng đành
Còn đây áo lụa để dành mùi hương (*).
 
22.
Không là sóng lệ Tầm Dương
Không là chén rượu quỳnh tương mặn nồng
Vì đâu chiếc áo người buồn
Để rơi tiếng thở dài trong bóng chiều.
 
23.
Có người trên bến Tịch Liêu
Đưa tay vớt một cánh bèo còn xanh
Cúi nhìn màu của thanh xuân
Mà đau từng nỗi phai tàn bể dâu.
 
24.
Sao xưa khi bước qua cầu
Mà không gạt lệ quay đầu tìm nhau
Để bay chiếc áo phai nhàu
Gửi gì trong áo mà đau lòng này!
 
25.
Ba trăm năm! Lễ hội này
Tay cầm chéo áo mà say hương người
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mộng phù vân mãi bên trời còn bay.
 
26.
Chén quỳnh tương rót cho đầy
Lòng chưa uống cạn mà ngây ngất buồn
Sông ơi nước chảy mấy dòng
Bờ Tây ai gọi bờ Đông ai chờ?
 
27.
Có con chim lạ bay về
Thất thanh tiếng lạc rụng bờ hư không
Có người rẽ một dòng sương
Tìm trong cỏ úa dấu bàn chân rêu.
 
28.
Lật cổ thư đọc trang Kiều
Mới hay thiên hạ còn nhiều nỗi đau
Có vầng trăng suốt đêm thâu
Cứ chênh chếch bóng giang đầu mù sương
 
29.
Vô thanh là tiếng đoạn trường
Hoang vu một cõi nhân gian ngậm ngùi
Ai về xin nhắn giùm tôi
Tàn cơn dâu biển lệ người còn xanh?
 
30.
Lạc nhau cuối bãi đầu ghềnh
Tìm nhau đâu nữa cõi mênh mông chiều
Nhặt từng chiếc lá vàng rơi
Chép câu thơ, thả bên trời, gió bay.
 
31.
Còn tôi, một hạt bụi này
Nấm mồ thiên cổ người xây lệ tình.
 
                       Lê Văn Trung
[Trích Thơ Của Ngói]
(*) Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
    Xếp tàn y lại để dành hơi.
   (Vua Tự Đức)
 
"THƠ BUỒN CHẢY MỘT DÒNG TRÔI"
 
6/19*
Mây cao - nắng thấp - rừng xa
Có con chim lạ bóng nhòa trong sương
Bay từ mù mịt thiên đường
Về ngang qua cõi trần gian muộn phiền
Về ngang qua cõi tình em
Tiếng kêu đứt ruột cuối ghềnh tịch liêu
Gió mùa thiên cổ về theo
Thổi rơi rụng nỗi đìu hiu xuống đời
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Bóng em chìm bóng trăng đồi nhuộm sương
Có người rẽ một dòng trăng
Vén màu mây cũ tìm hương tóc huyền
Mới hay tình một dòng quên
Mùi hương tóc ướp trong miền chiêm bao
Có con chim lạ bay vào
Giấc mơ thành giọt lệ trào trong thơ.
 
8/ 25*
Thênh thang đi giữa đất trời
Là thênh thang giữa cuộc chơi mất còn
Ta về giữa núi cùng sông
Giữa khe cùng suối giữa non cùng đồi
Tiếc nhau chi một nụ cười
Tiếc nhau chi giọt lệ ngời trong tim
Ta về giữa chóc cùng chim
Với hoa chiều tím màu sim ái tình
Sá gì đâu cuộc tình duyên
Còn không nghìn nỗi nhớ quên cũng đành
Ta về vẽ tình lên tranh
Vẽ trăng mười sáu lên cành vừa thu
Thênh thang đi giữa sa mù
Mù sa là cõi ban đầu lạc nhau
Ta về hỏi trước xem sau
Rằng em xưa thuở qua cầu tìm ai?
 
9/51*
Có người từ cõi tình xưa
Ngồi trong động vắng chép tờ hoa tiên
Lệ nhòa trang giấy đầy trăng
Lệ thơm mùi cỏ lệ vàng màu thu.
 
10/55*
Mất nhau từ mộng ban đầu
Lạc nhau từ buổi phai nhàu giấc mơ
Em về ướp nắng vào thơ
Ướp mây vào nỗi đợi chờ mông mênh
Sông buồn chảy một dòng quên
Tôi buồn chảy một bờ riêng phận người.
 
11/61*
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mai em ra đứng bên trời trông theo
Lênh đênh là nỗi bọt bèo
Vô biên là cõi , đìu hiu là miền
 
12/65*
Có tôi ngồi gọi tên mình
Nghe như tiếng mỏ hồi kinh nguyện cầu
Vén màu mây bạc tìm nhau
Thấy trong mây một niềm đau úa vàng.
Giọt sương tiền kiếp chưa tan
Hóa thân thành giọt lệ hoàng hôn rơi
Sông buồn chảy một dòng thôi
Tôi buồn chảy vạn dòng trôi cõi người.
 
14/ 73*
Ai về phương ấy xa xôi
Nhắn giùm tôi hỏi mây trời còn bay?
Người đồi Tây ngóng non Đoài
Tình phơi áo mỏng vàng phai sương chiều.
 
15/75*
Con đò xưa vẫn còn neo
Bờ xa mông quạnh nằm hiu hắt chờ
Ai về tôi gửi câu thơ
Gửi trăm năm một giấc mơ ảo huyền
Nhắn người xưa, cuộc tình duyên
Xem như lá rụng hoa tàn vườn thu.
 
20/107*
Nhớ người? Hay nhớ vầng trăng
Mang mang sầu tự ngàn năm dội về
Bên trời mây trắng còn bay
Phù vân thiên cổ cuộc này là chung.
 
15/83*
Sông trôi một giải sa mù
Trà Giang trắng lạnh nhuốm màu bạch vân
Có người ngồi bến trăm năm
Mái chèo khua mãi vào thăm thẳm chiều
 
16/87*
Nhớ người xưa nắng vàng thêu
Nhành hoa nở đóa mỹ miều áo hoa
Những dòng thơ chảy như tơ
Tóc bay rối cả giấc mơ hoang đường
 
17/91*
Bóng ai chìm khuất trong sương
Chìm trong tôi một dòng buồn mênh mang
Bóng người hay bóng sương tan
Cuối trời hư ảo tận ngàn trùng mơ
 
18/95*
Có vành trăng chếch non xa
Tương tư mắt ngọc môi ngà buồn tênh
Rồi trăng rụng xuống một mình
Trôi theo suối vắng lênh đênh bóng mờ.
 
19/103*
Hoa xưa cũng rụng ven bờ
Hương xưa còn đọng cành trơ lá vàng
Người từ cõi mộng về ngang
Nhặt câu thơ úa đã bầm xác hoa.
 
20/103*
Có đàn chim hạc bay qua
Thả rơi tiếng lệ nhạt nhòa trong sương
Chảy về đâu một màu trăng
Bay về đâu? Bóng hạc vàng! Lầu không!
 
21/110*
Mai sau mở hội tương phùng
Mở trang Kiều đọc đoạn trường nhớ nhau
Tôi về, ngõ trước, vườn sau
Bướm vàng với đóa hoa sầu còn tươi
 
22/112*
Rót trăm năm chén ngậm ngùi
Rót hiu hắt một nụ cười lệ phai
Em là ai? Em là ai?
Hồn tôi chén rượu đã đầy lại vơi
 
23/116*
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Tình em là rượu nồng môi ái tình
Rượu từ cõi nhớ nguồn quên
Năm mươi năm chảy bập bềnh câu thơ
 
24/120*
Hỏi mây phiêu lãng giang hà
Đi là cõi mộng về là chiêm bao
Người đành quên chuyện trước sau
Áo bay từ buổi qua cầu , còn vương.
 
25/124*
Hình như chiếc áo người buồn
Không trôi mà mãi ngập ngừng bờ xa
Có người nhặt áo đề thơ
Thấy trong áo ấy một tờ thư xanh
Lê Văn Trung
 
THƠ CHÌM TRONG NỖI ĐỢI CHỜ
Không hẹn hò sao quay quắt đợi chờ
Cứ nhuộm buồn vàng úa những câu thơ
Lòng như cơn gió chiều ngưng thổi
Lòng như bóng mây chiều bơ vơ
 
Con dế ngủ quên chìm trong cỏ
Tiếng gáy lạnh vùi im dưới sương
Có con chim lạ vô tình quá
Rụng giữa hồn tôi mấy giọt buồn
 
Mai kia mốt nọ người về không
Tôi trải hương thơ những dặm đường
Người nhớ quàng khăn cho đủ ấm
Người nhớ cài hoa lên tóc sương
 
Mai kia mốt nọ người về không
Tôi nở vào thơ vạn đóa hồng
Người nhớ nhẹ nâng bàn chân ngọc
Mỗi cánh hoa là một vết thương
 
Mai kia mốt nọ người về không
Tôi đốt thơ, xác bụi thơ tàn
Người nhớ gom tro hòa trong máu
Cho dòng lệ biếc cũng thơm hương
 
Không hẹn hò mà quay quắt đợi chờ
Mà chùng mà lặng cả cơn mơ
Người về nhớ gọi hồn tôi dậy
Nhớ gọi hồn tôi tận cõi thơ.
                   Lê Văn Trung
 
THƠ CHO NGƯỜI ĐÃ ĐI XA
Với Ba Ledinh
 
Thôi đừng buồn nữa em yêu
Để ta mắc võng sớm chiều ầu ơ
Ngủ đi em nhé, bao giờ
Mùa thu rụng chín hạt mưa cuối cùng
Ngủ đi em nhé, đừng buồn
Ta đang nở một nụ hồng trong thơ
Ngủ đi, quên những hẹn hò
Quên câu tình tự_, quên chờ đợi nhau
Ngủ đi em, khúc tình sầu
Lao xao sóng vỗ triền dâu âm thầm
Thương nhau chung một chỗ nằm
Ta về tận cõi trăm năm với tình.
Lê Văn Trung
 
 

THƠ CỦA NGÓI

Cho tôi về lại ngày xưa ấy
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá, tóc thơm hương

Cô nhớ không cô chiều tan học
Tay ôm cặp vở, lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ

Cô nhớ không cô có một người
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi

Không thấy hồn tôi từng nhịp vỡ
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Trên màu áo trắng mây bay bay

Cho tôi về với ngày xưa ấy
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.

                        Lê Văn Trung


THƠ ĐỀ TRÊN BỤC CỬA

Ta chép bài thơ lên bục cửa
Người về đọc nốt
Một lần
Quên 
Cỡi áo - tình - nhân lau hạt bụi
Bám vào nỗi nhớ đã rêu xanh

Thơ ta là những câu Huyền Ngữ
Tinh kết từ sương của đất trời
Người về sương chạm lời thơ vỡ
Giọt lệ tình xưa cũng vỡ, trôi

Bục cửa mùa trăng ngồi chải tóc
Người như tượng đá từ trăm năm
Tóc rối hồn ta vừa ẩm mục
Đọc nốt thơ
Rồi
Cũng lãng quên

Bao giờ trở lại gian nhà cũ
Lòng bỗng như vừa chợt nhớ ra
Có kẻ đề thơ lên bục cửa
Đợi chờ tàn úa những cơn mơ.

Lê Văn Trung

 
THƠ HAIKAU
1-
Giả như không có dòng sông
Tình ta với bậu sẽ không lụy đò
2-
Chưa dâu biển đã tang thương
Tình em là khúc nhạc buồn trong tôi
3-
Ta cuối bãi em đầu ghềnh
Đời chia mấy nhánh sông buồn về đâu.
4-
Mây phiêu du bốn phương trời
Ta phiêu du suốt một đời trong em
5-
Đi cho cuối cái vô cùng
Ta và em vẫn hai dòng ngược xuôi
6-
Giá như không có cau trầu
Ai đem duyên nợ buộc vào bậu ơi
7
Nếu như chẳng có con đò
Làm sao đưa bậu qua bờ bậu ơi
8-
Em đò dọc ta đò ngang
Cả đời hai đứa đâm quàng nhau luôn
9-
Người xa khuất đã ngàn năm
Hồn tôi tượng đá vẫn còn dấu rêu.
10-
Sông xa lạnh bóng mây chiều
Tình tôi cuối bãi cũng hiu hắt vàng.
 

THƠ – EM - VÀ TÔI

Cho dẫu mười năm, năm mươi năm
Thơ không sáng nổi một đêm rằm
Áo hoa khăn lụa là cơn mộng
Em đã quên từ những dấu chân

Cho dẫu mươi năm hay trăm năm
Thơ cũng vì hoa mà lặng thầm
Máu lệ đã khô dòng thiên cổ
Tình vẫn tương tư màu ái ân

Dẫu sắc hương kia là hư ảnh
Dẫu mắt môi người là mù sương
Thơ vẫn trải tình lên cỏ thắm
Vẫn nở trong tim đóa nguyệt hồng

Em dẫu quên dẫu nhớ cũng đành
Thơ như dòng lệ mãi còn xanh
Mai kia góc biển chân trời lạ
Có xót xa thơ giạt cuối ghềnh

Xin hãy vì thơ làm dấu Thánh
Ơn người, nguyên vẹn giấc chiêm bao
Em sẽ thấy màu thơ rướm máu
Thiên thu chảy mãi giọt thơ sầu

Xin hãy vì thơ mà khấn nguyện
Ta còn hố thẳm với hư không
Biết đâu trong những cơn huyền mộng
Rằng đóa trăng xưa đã nguyệt hồng.

Lê Văn Trung

 
THƠ, HOA VÀ EM
 
Xin hãy vì thơ mà ngát lệ
Xin hãy vì thơ mà tỏa hương
Hoa của nghìn thu hoa bát tử
Em của nghìn năm còn nguyên xuân
 
Xin nở vào thơ triệu đóa hồng
Vàng ươm xiêm áo một màu trăng
Em như Huyền Nữ trong cung ngọc
Thơm tho lụa áo của tình nhân
 
Xin phổ vào thơ dòng suối nhạc
Xin kẻ vào hồn một nét xuân
Cho hương trầm tỏa đêm cung Thánh
Lệ cũng thơm lừng môi ái ân
 
Xin thắm vào thơ dòng tuyết nguyệt
Em của rừng hoa lộng sắc hương
Tràn gian, tôi nhớ hoài Lưu Nguyễn
Vì hoa lạc mất cửa thiên đường
Lê văn Trung

 

Thơ Một Dòng Trôi

tình yêu như một dòng sông có nhiều nhánh rẽ
em rẽ dòng nào tôi cũng một dòng trôi
tôi nhuốm ngọn lửa cô đơn soi ấm cuộc tình người
yêu tha thiết thuở tình đang hàm tiếu

tôi đứng giữa nhân gian như một người bị đóng đinh chuộc tội
tội lỗi này ân huệ Thượng Đế đã riêng ban
tôi gom hết khổ đau làm hạnh phúc linh thiêng
như thuở nói yêu người mà ngọn lửa tình thiêu rụi
trái tim tôi thương tật vỡ thành thơ
trái tim tôi trong suốt như sương mơ
như giọt lệ trên môi người tinh tuyết

xin gom hết những mặn nồng những đắng cay những ngọt bùi ướp thành rượu ngọt
mà rót vào vô tận cõi nhân gian
mà rót vào vạn nhánh rẽ dòng sông
xin thánh hiến cả linh hồn cả trái tim thương tật
tôi thắp lửa soi con đường sự thật

em rẽ dòng nào tôi cũng một dòng trôi
xin hãy vì thơ mà nhỏ lệ ngậm ngùi
dẫu bỏ lại
dẫu quay đi
dẫu ngàn trùng ngăn cách
dẫu trăm năm vạn chuyến tàu chia biệt
em rẽ dòng nào thơ cũng một dòng trôi.

Lê Văn Trung

 
THƠ TÌNH
(Để cám ơn bài thơ của người ở phương xa)
 
Không nghĩ đó là bài thơ tình em viết cho tôi
Không nghĩ đó là những ưu phiền tan vữa trong em
Không nghĩ đó là những nhắn gửi hắt hiu trong nỗi niềm ray rức tàn phai
Tôi vẫn mơ hồ nhìn ra ở đâu đó một đóa hồng mới nở
Nên cho dù trên con đường cô độc lẻ loi
Tôi vẫn bước đi với bụi đời ấm áp bám vào tôi những nỗi niềm những suy tư những đợi chờ những mong ngóng
Có thể em chỉ là
Có thể tình yêu cũng chỉ là
Có thể lòng tôi cũng chỉ là
Ai làm sao biết được
Cái còn lại cái mất đi cái tan hòa cái trôi chảy
Trên những dòng sông tôi những dòng sông em những ngày mưa tháng nắng những giông bão triền miên
Có thể tất cả cũng chỉ là
Những lơ lửng sương khói
Những mỏng mảnh phù vân
Chúng ta đang đứng giữa đời này
Mà chẳng biết mình đang ở đâu
Chúng ta đang khóc ở nơi này
Giọt lệ nào còn đọng dưới mộ sâu?
Lê Văn Trung (27.11.15)
 

THƠ THƠ

Ta níu vào thơ cùng sinh tử
Ta nương vào thơ mà tồn vong
Lòng ta như gió qua truông vắng
Lòng ta như suối băng qua rừng

Năm mươi năm ghềnh thác gập ghềnh
Năm mươi năm bèo bọt lênh đênh
Câu thơ chìm nổi trong mưa bão
Trôi giạt theo tình người lãng quên

Ta bỏ người đi mùa trăng khuyết
Ta chờ trăm năm mùa trăng tròn
Ta ngỡ tình người trăng tuyết nguyệt
Ta ngỡ lòng nhau còn nguyên xuân

Ta níu vào thơ mà nhớ người
Ta nương vào thơ mà quên ta
Lòng ta là một con thuyền nhỏ
Tình người như là một con mơ.

                              Lê Văn Trung


THƠ TÔI LÀ GIỌT LỆ NGƯỜI TRĂM NĂM
( Trích thơ của Ngói )

Tôi đang khát cháy cả lòng
Uống nghìn chung mà nỗi buồn chưa vơi

Đi qua mấy dặm luân hồi
Thơ tôi là giọt lệ người trăm năm
Đi qua mấy cuộc thăng trầm
Thơ tôi là hạt sương tan giữa chiều
Đi, về trong cõi quạnh hiu
Thơ tôi là tiếng chim kêu cuối ngàn
Qua em là những dỡ dang
Thơ buồn đọng lại điêu tàn thu xưa

Tôi đang khát, cháy niềm đau
Rượu người chảy một dòng sầu vô biên
Xin đời giây phút bình yên
Cho tôi neo đậu bóng thuyền đời tôi

Xin cho tàn cuộc luân hồi
Thơ tôi là giọt lệ người trăm năm.

                Lê Văn Trung

 
THƠ – TÔI VÀ EM
 
Thôi em ạ có chi đâu mà vội
Đường dù xa, hãy nán lại nơi này.
Nơi ta đã khản rao lời réo gọi
Bờ vực nào sâu hút đáy tương lai.
 
Nơi ta đã một trăm lần hạnh phúc
Là ngàn lần đối mặt với tai ương
Giữa hoan lạc thiên đường và địa ngục
Ta cùng em đã mấy bận vui buồn.
 
Nơi ta đã chơi trò chơi sinh tử
Ném đời ta trong đục giữa muôn dòng
Khi thua sạch canh bạc đời đen đỏ
Còn phụ gì nhau em hỡi phút sau cùng
 
Xương thịt dẫu tàn phai đời gỗ mục
Giọt lệ ngàn năm hằng đọng giữa tim người
Đá sỏi còn đau ứa tràn nước mắt
Em là ai mà không thấy ngậm ngùi
 
Em là ai mà ngang dọc giữa đời tôi
Không để lại chút tàn phai hương sắc
Ta lạc nhau rồi từ trong tiền kiếp
Để mình tôi ngồi dưới cội điêu tàn
 
Ném đời mình trôi giữa biển tang thương
Còn khản giọng thét cao lời réo gọi
Đây tiệc nhân gian mời em nán lại
Ta nâng ly uống cạn chén đoạn trường
 
Để mai này giữa hạnh phúc tai ương
Chẳng nỗi khổ đau chẳng niềm hoan lạc
Chẳng có chẳng không chẳng còn chẳng mất
Ta tan hoang vô ảnh vô hình.
 
Ta lạc nhau từ vạn nẽo u minh
Câu thơ chết
                     luân hồi
                                    ta
                                         bụi cát
Đời thơ chết ai viết lời thánh nhạc
Vội vàng chi em hỡi tiệc chưa tàn
Giọt máu này rơi xuống mấy ngàn năm
Còn đỏ mãi cả một trời oan nghiệt
Máu và thơ giữa muôn vòng sinh diệt
Tôi và em giữa hư thực hoang đường
Thì sá gì một chút bụi trần gian
Không ngồi lại cùng tôi trong khoảnh khắc
Xin ngồi lại cho tôi nhìn rõ mặt
Em là ai mà xuôi ngược giữa đời tôi
 
Gió tai ương thổi bạc kiếp con người
Chén oan nghiệt vỡ tràn dòng rượu đắng
Ôi cõi nhân gian tôi chẳng hờn chẳng giận
Mà ngồi đây chờ đợi mấy trăm năm
                            Lê Văn Trung
 
THƠ TÔI VỪA NỞ ĐÓA MONG CHỜ
 
Xin ướp vào thơ giọt lệ người
Xin đan vào tóc sợi tình tôi
Cho trăng ân ái mùa xanh cũ
Cũng nở hồng trên đôi cánh môi
 
Em hỡi thơ là những giọt sương
Mênh mang chìm trong mắt hoang đường
Nghìn năm đôi mắt mùa trăng nở
Những đóa tình xưa còn ủ hương
 
Xin chải thơ lên làn tóc rối
Cho gió tình rung nhẹ bóng mây
Cho lá tình như ngàn cánh bướm
Cho giấc mơ lừng hương tóc ai
 
Tôi chép thơ tình lên áo lụa
Tôi nhuộm thơ vàng chiều nắng phai
Thơ chảy theo tình như hương mật
Thơ mềm như mây trên bàn tay
 
Em có về không? Bay với thơ
Hoa tôi vừa nở đóa mong chờ
Xin dịu dàng ơi bàn chân ngọc
Bước từng bước nhẹ trong cơn mơ.
                       Lê Văn Trung
 
 
THƠ VÀ TÔI
Tôi được sinh ra bởi thơ và lớn lên bằng thơ
Tôi yêu em như yêu thơ và hạnh phúc khổ đau cùng thơ
Chân lý nằm trong thơ và thơ là chân lý
Tình yêu tỏa hương trong thơ và thơ nở những đóa hồng tình yêu
Thơ là máu là xương bừng cháy men đời
Thơ là thịt là da lừng hương nồng thắm
Thơ cứu rỗi linh hồn tôi
Thơ chan hòa hạnh phúc khổ đau tôi
Thơ thăng hoa tình yêu
Thơ là giọt lệ thơm ngát
Thơ là môi cười nồng say
Thơ là dòng sông chảy qua đời tôi chảy qua tình em chảy ngang qua thảo nguyên tình yêu xanh ngát
Thơ là đóa quỳnh hương ngàn năm trinh tuyết
Tôi hạnh phúc cùng thơ khổ đau cùng thơ như hạnh phúc khổ đau trong tình yêu
Như hạnh phúc khổ đau cùng em ôi nhan sắc vĩnh hằng
 
Hỡi thi sỹ
Người phu bốc vác nơi bến tàu nhân gian
Người sẽ mang trên đôi vai khô gầy thập giá của khổ đau
Người sẽ mang trong hồn mình niềm xót thương vô hạn
Người sẽ sống cùng những giấc mơ ngàn đời chỉ nở trong thơ
                                   Lê Văn Trung
 
 
THÔI EM CỨ LÀ DÒNG SÔNG
 
Giá như em là dòng sông
Có nghe được nỗi bềnh bồng thuyền tôi
Có nghe tiếng lở tiếng bồi
Lau xưa trắng bãi chưa nguôi nỗi chờ
 
Giá như em là câu thơ
Một hôm vàng giữa cơn mơ ái tình
Nở cho tôi một ĐÓA QUỲNH
Mùi hương ngà ngọc còn nguyên, trắng ngần
 
Giá còn trong cõi trăm năm
Em thiên thu một nụ rằm đài trang
Môi tình nồng đóa thanh tân
Ươm từ men nhụy ngực trầm ngát hương
 
Thôi em cứ là dòng sông
Để nghe tôi chảy bềnh bồng trong mơ.
                              Lê Văn Trung
 
THỜI GIAN NHÌN LẠI
Tặng Hiệp
 
Sáu mươi năm những bọt bèo vô nghĩa
Câu thơ nào em viết xuống đời anh
Xin đủ ấm một góc chiều mộ địa
Anh nằm nghe lá úa rụng bên mình
 
Sáu mươi năm anh kiếm tìm kiệt sức
Vòng tay em nương bóng ngã bên thềm
Xin ngủ với giấc mơ buồn sương đục
Màu thiên thu trắng lạnh cả vô biên
 
Sáu mươi năm anh bới cào bật máu
Đất đá vô tâm rách xước thịt da
Cành truân chuyên dòng đời xin trú đậu
Đêm đông buồn gió lạnh cuối trời xa
 
Sáu mươi năm chiếc thuyền nan mỏng mảnh
Những dòng sông những bến lạ chia lìa
Em thả nhẹ chiếc neo chiều cuối bãi
Khói mờ giăng rười rượi mấy bờ khuya
 
Sáu mươi năm căm căm mùa gió bấc
Giọt rượu nào em nhỏ xuống ly không
Vừa đủ ấm như một dòng nước mắt
  Hạnh phúc nào cũng ngấm mặn long đong
 
Cõi thiên địa càn khôn nào vô hạn
Xin cùng tôi đi tới tận không cùng
Dẫu già cỗi trái tim leo lắt sáng
Vệt hào quang từ nguồn cội đau thương.
12 . 2004 Lê Văn Trung
Đồng Nai những ngày bạo bệnh
 

 THÔI KHÓC CƯỜI CHI CUỘC TỬ SINH 

Ta về níu gọi cơn mơ cũ
Nghe tiếng chim kêu hạ cuối vườn
Mảnh gương ngày ấy vùi trong đất
Cùng ta soi lại dấu tang thương

Ta về tay vịn rêu bờ giếng
Thấy bóng mây mù trong đáy sâu
Bay mãi còn ta sầu đứng ngóng
Ôi mây ngày cũ bay về đâu?

Ta về. Câu hát người quên, sót
Bỏ lại bên thềm xưa úa phai
Con dế vô tình đem câu hát
Ru thành bi khúc khóc thiên tai

Ta về đi lại con đường cũ
Tìm dấu chân người trên lối xưa
Chợt thấy lòng mình như cỏ dại
Đìu hiu vàng úa lạnh đôi bờ

Ta về khi bóng chiều đang xuống
Hãy thức cùng ta giun dế ơi
Bí tích hồi sinh từng giọt máu
Bí tích nào rữa sạch thương đau

Ta về đánh thức niềm quên lãng
Hãy khóc lên nào sỏi đá ơi
Nhân thế mịt mù cơn nhiễu loạn
Giọt lệ khô bầm trong mắt ai

Ta về chơi cuộc cờ thương hải
Xé lụa phù hoa vá cuộc tình
Ta về vẽ bức tranh vân cẩu
Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh.

Lê Văn Trung

THÔI RÓT ĐỜI NHAU CHO CẠN LÒNG

Uống mừng đi! Chết sống đời này
Có sá gì mà mắt lệ cay
Cung kiếm rỉ hoen màu tang hải
Sự nghiệp phù vân mây trắng bay

Uống mừng đi! Chén này khai giải
Nỗi oan hờn hơn bốn mươi năm
Uống mừng đi! Chén này oan trái
Ta liệm vào trong mộ địa câm

Uống mừng đi! Chén này sau cùng
Giờ ta chết sống cũng bằng không
Xem như ta đã tròn nhân nghĩa
Phúng điếu ta giọt lệ đắng lòng

Uống mừng đi! Sao ta lại buồn?
Thế thời chén đục lẫn chén trong
Ta rót vào năm cùng tháng tận
Ta rót đời nhau cho cạn lòng

Có chén rượu không đành uống cạn
Giọt lệ người mặn cả đời ta
Không uống cạn cũng đành quên lãng
Ném đời mình chìm giữa phong ba

Ôi cớ vì đâu mà lệ đắng
Cuộc cờ binh mã - cuộc rong chơi
Đã trả chưa tròn cơn dâu biển
Máu vẫn ngàn năm chảy ngậm ngùi.

Lê Văn Trung

(Huế 20. 3. 1975, và vùng ngụ cư mới 2019)

 

THÔI TRỞ VỀ HÒ HẸN VỚI TRĂNG SAO

Người rạng rỡ đêm trần gian mở hội
Tôi trở về hò hẹn với trăng sao
Tôi sẽ về tận những đỉnh non cao
Cùng mây trắng, cùng sương ngàn, suối biếc

Tôi réo gọi tình tôi từ muôn kiếp
Từ mênh mang diệu vợi đến vô cùng
Trong bất tận giữa đất trời diễm tuyệt
Tôi sẽ về mầu nhiệm cõi vô chung

Tôi sẽ về nghe gió nhạc mênh mông
Nghe tiếng gọi thiên thu lời vi diệu
Tôi sẽ đắm trong dòng sông vĩnh cửu
(Ôi dòng sông một thuở tóc hoang đường)

Tôi sẽ bay cùng mây trắng ngàn phương
(Mây từ buổi xa người bay vô định
Tôi sẽ thắp lửa chiều xanh tịch lặng
Soi lòng mình xin ấm cuộc tình xưa

Tôi đốt nốt bài thơ viết giữa cơn mơ
Gửi lại em đêm trần gian mở hội
Em có nghe lời kinh cầu cứu rỗi
Tôi trở về tĩnh lặng dưới trăng sao.

Lê Văn Trung

Thôi về làm chi

Gửi Uyên Hà
 
Thôi về làm chi
Chị nằm trong đất
Cây buồn cây khóc
Gió buồn gió than
Một hồn cô độc
Mây buồn lang thang
Không còn nước mắt
Đợi gì trăm năm
Quạnh trời sương bạc
Hắt hiu chỗ nằm
Hẹn gì trăm năm
Bóng chiều đã khuất
Tiếng vượn đầu non
Bóng chim cuối bải
Ở lại trần gian
Lạnh màu trăng khuyết
Thôi về làm chi
Thôi về làm chi!
Lê Văn Trung


THU

Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Ngắm nắng hoàng hôn phơi áo vàng
Ngắm mây trải lụa tình phiêu lãng
Và lắng nghe hồn thu thở than

Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Nhìn gió ru xanh lá cuối chiều
Nhìn bóng mây chìm trong tịch lặng
Và thấy màu thu cũng thoáng phai

Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Nhớ một màu sương trắng lụa là
Sương trắng hay hồn tôi nhuộm trắng
Chạnh nhớ một mùa thu rất xa

Em có bao giờ tiếc nuối không
Một trời thu biếc nắng hoàng hôn
Một màu thu nhuộm vàng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngàn?

                             Lê Văn Trung


THU BUỒN

Thu ơi vàng quá đổi
Vàng chi cả nỗi buồn
Vàng cả chiều mòn mỏi
Câu thơ vàng mênh mang

Áo xưa vàng trong gió
Tóc xưa vàng trong mây
Bóng xưa vàng cuối phố
Buồn nào vơi sầu này

Em xưa vàng trăng lạnh
Chênh chếch một hồn thu
(Lòng người như lá rụng
Nhớ chi một chiều hè) (*)

Tôi nghe hồn gió thoảng
Trải bóng vàng, vàng rơi
Thu ơi vàng quá đổi
Bao giờ cho nguôi ngoai

Mùa thu không về lại
Nỗi buồn xưa rụng vàng
Sông vàng thu chảy mãi
Chở nỗi buồn đi hoang.

                  Lê Văn Trung

(*): mượn ý một hình ảnh 

THU VÀNG

Người gói cả màu thu vàng trong áo
Để da chiều ngây ngất một mùi hương
Dòng tóc chảy trăm dòng sương huyền ảo
Thơ vàng ươm màu áo mộng hoang đường.

                                         Lê Văn Trung

 
THƯA CÙNG THƯỢNG ĐẾ
 
Người đánh cá cuộc đời tôi
bằng trò sấp ngữa vòng chơi số phận
ném tôi vào cõi phù vân
mặc cho trời đất xoay vần rủi may
 
người vờ vỉnh giữa cơn say
nói trăng nói cuội kéo dài cuộc vui
chẳng xót xa chẳng ngậm ngùi
tôi không còn bóng hình tôi của người
 
đem tung hứng cuộc đời tôi
nghìn đêm mua một tiếng cười phù hoa
đảo điên trong cõi người ta
bỏ mặc tôi một hồn ma không mồ
 
uổng đời tôi – một đời thơ
đau lòng tôi có xót xa lòng người
bao giờ tàn cuộc rong chơi
 mà lời phán xét là lời bi thương
 
tôi nào mơ chốn thiên đường
cõi chân như cũng vô thường có không
một mai cát bụi hồng trần
hãy quên tôi với căn phần của tôi
Đồng Nai 2001 (Cát bụi phận người)
 
THƯƠNG NHỚ MỘT MÙA THU
Lá bàng rơi thắm đỏ
Thương nhớ một mùa thu
Áo ai vàng cuối phố
Thương nhớ gì tình ơi
 
Em qua chiều tóc rối
Em qua mù sương tôi
Hồi chuông buồn sám hối
Rụng bên đời chia phôi
 
Em qua chiều mắt ướt
Giọt lệ nồng vai ai
Tôi mang hồn thánh giá
Gánh tình qua thiên tai
 
Em qua chiều nắng úa
Tôi giọt nắng tàn phai
Trên môi tình phụ rẫy
Trên môi tình lưu đày
 
Lá bàng ơi thắm đỏ
Đành đoạn rụng về đâu
Tôi mang hồn trăng cổ
Về rụng cuộc tình đau.
                   Lê Văn Trung
 
THÚY KIỀU KHÓC TRƯỚC MỘ ĐẠM TIÊN
 
Hình như tôi đã trăm lần
Sống đi chết lại mà không gặp người
Bao giờ tàn cuộc rong chơi
gởi câu sinh tử trong lời tử sinh
 
dẫu có không một chút tình
biết ai là bóng là hình của ai
có tôi trong nỗi đau người
có người trong nỗi ngậm ngùi đời tôi
 
ra đi cuối đất cùng trời
biết nhân gian vốn đầy vơi vô thường
tôi một phương người một phương
hát ai nghe tiếng đoạn trường cùng ai
 
người về đâu? tôi còn đây
ba trăm năm chắc có ngày trùng lai
non xa lạnh chiếc trăng gầy
lời vô thanh vọng tự ngoài hư không
2002 (Cát bụi phận người) - Lê Văn Trung
 
THÚY KIỀU MỜI RƯỢU CHÀNG KIM
 
Xin mời nhau chén rượu này
Mừng trong luân lạc một ngày bình yên
Bão giông chìm nổi lênh đênh
Mười lăm năm lệ ân tình chưa nguôi
Nâng ly nhìn tỏ mặt người
Đàn rơi mấy giọt đầy vơi đoạn trường
Xin mời nhau chén tình nồng
Từ trong sâu thẳm cõi lòng tang thương
Lạy này thâm tạ mười phương
Lạy này thâm tạ trăm đường phiêu linh
Triệu nỗi nhớ vạn niềm quên
Chút trinh xin nguyện đáp đền mai sau!
Lê Văn Trung
 

THUYỀN GIẤY

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả vào thơ buổi nguyệt hồng
Thuyền ơi! Thuyền chở giùm ta với
Một trái tim buồn giạt cuối sông

Xin ướp vào thơ áo hạ vàng
Xin ươm vào lệ đóa quỳnh hương
Xin tan vào mỗi dòng sương ngọc
Một chút tình xanh buổi chớm xuân

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả về đâu thuở bé thơ
Thuyền ơi! Thuyền có quay về lại
Ta quá giang thuyền những giấc mơ

Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả đi rồi Mộng trắng tay
Trăm năm thuyền vẫn còn đi mãi
Ta cũng trôi hoài Em có hay?

                         Lê Văn Trung 

THUYỀN KHÔNG QUAY LẠI

Thuyền tách bến, không một lần quay lại
Sông đời tôi bồi lở suốt trăm năm
Lòng cũng trắng bạc phơ hồn lau sậy
Xót xa hoài theo từng nỗi long đong

Mây du mục rừng xanh chia mấy ngã
Hồn thảo nguyên cỏ nhớ bước chân người
Ôi vó ngựa mịt mù trong cõi tạm
Áo phù hoa tơi tả cuộc trần ai

Người đã đến như quán đời ghé tạm
Một đêm buồn ngồi kể chuyện nhân gian
Tôi nhuốm lửa soi lòng chưa đủ ấm
Và người đi khi bếp lạnh chưa tàn

Thuyền tách bến không ngoái đầu quay lại
Mái chèo khua xé vỡ một vành trăng
Sông đời tôi sóng buồn ven bến bãi
Vỗ trăm năm chưa hết cuộc thăng trầm.

Lê Văn Trung

 
THUYỀN LÁ
 
Gió ngàn xa rụng lá mùa
Tôi về nhặt lá chiều mưa làm thuyền
Chiếc mùa đông chở tình em
Sóng xua bờ đá đắm chìm cuối sông
Chiếc mùa thu một khoang buồn
Tôi xuôi ngược với trăm dòng chia xa
Hai mươi năm bóng trăng nhòa
Ngậm ngùi tôi với bao la biển trời
Lê văn Trung
 
TIỄN
vài đứa bạn ngồi quanh chiếu rượu
uống dăm ly gọi là tiển đưa
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo người mấy giọt mưa
mấy giọt mưa cay tình ly xứ
cơm áo đau từng chuyện áo cơm
sáu mươi năm mấy vòng lưu lạc
chuyện cố hương buồn chuyện cố hương
chuyện cố hương đau lòng gửi lại
những dòng sông cũ nhớ ta chăng
ở đâu ta cũng là ly khách
sống tạm vào ra cửa thế gian
ngươi về Phan Thiết Hàm Thuận Nam
ta về nơi đâu? những bước lầm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
một trời thu cũ lạnh căm căm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
cỏ cây nhàu nát nét phong trần
người xưa- chuyện cũ- trời quan tái
bụi tháng năm chồng bụi tháng năm
này rót đầy ly này cạn chén
đưa nhau là tiển biệt đời nhau
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo lòng giọt trước sau.
Lê Văn Trung
(nhớ những ngày mưu sinh ở PT)
 

TIẾNG CHIM VƯỜN CŨ

Tôi về nghe tiếng chim vườn cũ
Rụng xuống nhành sương một tiếng kêu
Gọi bóng thiên thu về theo gió
Chạm cõi tình xưa động bóng chiều

Em ủ lòng hương từ muôn kiếp
Quần hoa áo lụa thuở mười ba
Cho tôi về giữa cơn mơ ấy
Trải hết tình nhung gấm lụa là

Cho tôi về giữa cơn mơ ấy
Một đêm bừng ngát mộng quỳnh hoa
Vòng tay ân ái còn run rẫy
Làn môi đam mê còn sững sờ

Mơ hồ nghe tiếng chim vườn cũ
Đậu xuống hồn tôi như giấc mơ
Ôi sắc hương xưa là cơn mộng
Chảy hoài chưa hết một câu thơ.

                       Lê Văn Trung

TIẾNG GỌI

Tôi thường gọi tôi bằng tiếng vọng
Của nghìn năm cũ, thuở yêu em
Như sông vỗ mãi nghìn con sóng
Vào bãi bờ xanh quá tội tình

Tôi thường gọi tôi bằng tiếng hú
Con vượn đầu non đứng một mình
Gọi mãi vào muôn trùng biển khổ
Một vùng sơn quạnh bủa mông mênh

Ai gọi tên tôi bằng tiếng khóc
Thiên thu vàng rụng lá mê cuồng
Tôi con thú uống bùa mê độc
Tôi say men lụy giữa trời không

Hãy rót cho tôi giọt lệ mừng
Đêm này thiên hạn vui liên hoan
Xác tôi như đóa hoa vừa nở
Lệ ai như lệ người trăm năm

Tôi gọi tên tôi từ đáy mộ
Em về mở cửa thiên đường xưa
Tôi gọi tên tôi mà cứ nhớ
Tên của trần gian đã xóa mờ.

                        Lê Văn Trung 

 
TIẾNG HÁT HOÀNG HÔN
Ôi tiếng hát đã ru mềm trên lá
Chiều vàng ươm gió gọi tím mây trời
Chiều vàng ươm áo lụa cũng vàng phơi
Em như nắng cũng ươm vàng câu hát
 
Em vẽ hồn tôi lên từng phím nhạc
Em trải tình tôi lên tóc hương nồng
Em chảy vào tôi như một dòng sông
Em chảy vào thơ như dòng suối ngọt
 
Tôi sững sốt, ôm tình em bật khóc
Như vạn lần ôm hết cõi mông mênh
Như vạn lần, ôi giấc mộng cuồng điên
Tôi vung vãi đời tôi bay tràn hạnh phúc
 
Tôi vỡ hồn tôi nhiệm mầu phép thuật
Tôi nở thành hoa, tôi tỏa thành sương
Tôi thấy tôi về giữa nụ quỳnh hương
Tôi uống cạn men mật ngời vi diệu
 
Tôi rót đầy em, em là ly rượu
Tôi uống tràn em, em là men say
Tôi thấy hồn mình như bóng mây bay
Xin ghì siết hồn tôi trong tiếng hát
 
Xin nhấn chìm tôi trong từng tiếng nhạc
Tôi tan vào hơi thở của vô biên
Tôi tan vào vĩnh cửu cuộc tình em
Đừng khép vội, cửa tồn sinh bất tuyệt
                    Lê Văn Trung
 
TIẾNG HÁT MÙA THU
 
 
Ai hát chiều nay mà tôi nghe trong gió
Lời mênh mang chảy quyện dải mây hồng
Lời tỏa ngát trên từng đài hoa nở
Lời mượt mà thơm ngát tóc quỳnh hương
 
Tiếng ai hát nghe mềm như hơi thở
Như mùa thu bước nhẹ phía rừng xa
Như tiếng bờ xanh gọi nghìn năm cách trở
Như tiếng dòng sông trắng cánh buồm mơ
 
Ôi tiếng hát như một lời van vỉ
Như tiếng chùng sâu hút giữa chiêm bao
Như tiếng gõ vào tim chiều mộng mị
Như tiếng trầm cung bậc thuở yêu nhau
 
Tiếng ai hát? Hay mùa thu đang hát
Bài tình ca chìm xuống bóng chiều xưa
Rung trong lá những hồn thu xanh ngát
Và tơ vàng óng ánh sợi vàng thơ
 
Tiếng ai hát hay tiếng mùa đồng vọng
Rừng muôn thu hợp tấu khúc giao tình
Ôi tiếng hát thơm như làn áo mỏng
Chảy trong mùi da thịt ngọc nguyên trinh.
                         Lê Văn Trung 
 
 
Tiếng Khóc Tiếng Cười
Thế mà ta chẳng nhớ ra
Cái ngày ta mới oa oa chào đời
Sao ta khóc? Sao mẹ cười?
Biết ta có trọn kiếp người hay không?
Bên trời lau trắng trổ bông
Ta đi chưa kịp!
Về?
Không kịp rồi!
Hỡi ơi hạt bụi ngậm ngùi
Còn trong sinh diệt luân hồi mãi sao?
Trần gian vĩnh biệt xin chào
Trên trời có một vì sao lụi tàn
Rồi ra, rồi cũng lãng quên
Đã từng hiện hữu ở trên cõi đời
Rồi ra tiếng khóc tiếng cười
Để đưa để tiễn ngậm ngùi bụi tro.
Lê Văn Trung
(viết giữa mùa đại dịch chinavirus)
 
TÌM CHI
Tìm đồi Tây
Lạc đồi Đông
Hỏi mây trời chở nắng hồng về đâu?
Tìm nghìn xưa
Lạc nghìn sau
Hỏi trăng thiên cổ còn màu rằm thu?
Tìm chi
Trong biển xanh dâu
Sông đời sóng vổ chân cầu nhân gian
Tìm chi
Hoa nở
Hoa tàn
Sắc xưa còn thắm?
Nhụy vàng còn hương?
Tìm chi
Sương khói hoàng hôn
Cuối rừng mây bạc
Đầu non sương mờ
Vẽ vào trời đất câu thơ
Tìm chi?
Thôi nhé!
Hư vô
Cõi về.
 
 
TÌM CHI MÀ TÌM
 
Rồi một hôm thuyền qua sông
Mang theo khăn gấm áo hồng, về đâu?
Trăm năm lạc mất đời nhau
Tìm chi Hoạn nạn Bể dâu Mà tìm
 
Chập chùng trong nỗi nhớ quên
Rồi một hôm Người đứng bên mạn thuyền
Bảo rằng Chẳng nợ Chẳng duyên
Mà đau bầm cả trái tim đất trời
 
Lăn buồn giọt lệ trên môi
Mắt huyền xưa Mùa thu tôi Hoang đường.
                            Lê Văn Trung
 
TÌM MÃI MỘT VẦNG TRĂNG
Người bỏ biệt mùa thu không ở lại
Lòng chưa phai tình chớm nụ vàng phai
Con đò lẻ nằm chờ trăng cuối bãi
Nghe lao xao bờ quạnh sóng u hoài
Người bỏ hết mùa thu đi mù mịt
Mây bên trời mòn mỏi ngậm ngùi bay
Chiếc lá úa nằm mơ mùa thu biếc
Tiếc hương người một thuở chạm trên vai
Người bỏ lại con đường khuya vàng vọt
Ngọn đèn soi lệch ngả bóng tôi về
Ai khoác lạnh áo mù sương rét buốt
Hồn mộng du nhòe nhoẹt suốt cơn mê
Những bến vắng, những ga buồn quạnh quẻ
Tiếng còi xa hú mãi cuối phương người
Tôi chợt nghe trong bóng chiều lặng lẽ
Bước chân buồn in xuống cõi rong rêu
Người bỏ lại
Còn chi mà bỏ lại
Mùa thu xa đã rụng phía không người
Tôi tìm kiếm
Thiên thu tìm kiếm mãi
Một vầng trăng vàng chết ở trong tôi.
                  Lê Văn Trung
 
 
TÌNH CHƯA MÃN THU, CHƯA LẬP ĐÔNG
Trời mãn thu rồi, chưa lập đông
Còn tiếc còn thương một sắc vàng
Còn tương tư tóc chiều qua phố
Còn nhớ se lòng giọt nắng trong
Trời mãn thu, trời chưa lập đông
Còn vương mềm gió môi phai hồng
Còn nghe tiếng thở dài đêm úa
Áo tình chưa nhạt chưa phai hương
Nhan sắc từ thu dặm nẻo về
Từ trong huyền nhiệm những cơn mơ
Em phơi áo lụa mùa thu mỏng
Bay giữa hồn tôi những sợi tơ
Em nhan sắc quá, mùa thu mỏng
Tình chưa mãn thu, chưa lập đông
Thơ tôi vẽ tiếp nghìn cơn mộng
Xiêm áo người ơi còn nguyên xuân
Hình như thu còn trong chiêm bao
Hình như thu chìm trong cơn say
Tôi mơ thấy mắt mù sương ấy
Nhuộm cả hoàng hôn trong mắt ai
Trời chưa mãn thu, chưa lập đông
Tình ơi những quán phố đêm hồng
Ai đem ướp cả từ muôn kiếp
Vào cõi hồn tôi chưa chớm đông.
                         Lê Văn Trung 
 
TỊNH KHÚC
 
LTS: Tịnh khúc là một trường thi được tác giả sáng tác vào tháng Giêng, tháng Hai - năm 2008 tại Đà Nẵng, Hội An, Cù Lao Chàm trong dịp ông từ Đồng Nai về thăm lại quê nhà. Bài thơ dài này gồm ba phần. Chúng tôi xin trích một vài đoạn để quí bạn có thể thưởng thức những bài thơ mới nhất của ông.
Phần Thứ Ba (trích đoạn)
    2.
Buồn chết từ đêm qua
Trăng một màu non khuyết
Em tàn phai nhật nguyệt
Đồi vú chiều sương pha
Ta niệm tình vô thỉ
Em khấn tình vô chung
Em cuối bãi vô cùng
Ta đầu ghềnh vong diệt
Một mai đời sẽ hết
Ta chẳng được tìm nhau
Thịt xương còn run rẩy
Mắt không nhìn không thấy
Tai chẳng vọng chẳng nghe
Máu thơm nồng có chảy
Qua hết cõi trần đau
Ôi giọt máu ban dầu
Rơi đỏ tình oan nghiệt
Ta trót dại tìm nhau
Ghì siết cơn hủy diệt
 
Buồn chết từ đêm qua
Trăng một màu non khuyết
Em có phải em là
Trong cuộc tình nguyên tội? 
 
3.
Đêm một màu trăng bạc
Cù lao Chàm mưa sương
Đêm toả vào đôi mắt
Lời hát đượm trầm hương 
 
4.
Buổi sáng anh ra vườn
Buồn nôn lên nỗi buồn đêm qua
Nhấp một tí cặn café từ đêm qua
Nghĩ về giấc mơ đêm qua
Buồn nôn
Anh buồn nôn nỗi buồn đêm qua
 
5.
  Hỡi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi
Đừng nhìn vào giấc chiêm bao
Tôi đang tự sát
Máu đỏ lắm em biết không
Chảy qua đời tôi
Như dòng nước mắt
Đỏ một màu oan nghiệt trong thơ
Hởi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi
Đừng đọc
Em ơi
Những dòng thơ mang nỗi buồn
Trong chiêm bao
Tự sát
 
7
Đêm vơi
Buồn chậm.
Bước rời
Tôi
Sương cố quận
Khóc người
Phù vân.
8*
Trăng từ cổ sử
Bờ sương
Em từ mộng mị
Nồng hương
Nguyệt rằm
Tôi từ đáy mộ
Trần gian
Về đây
Kể chuyện
Điêu tàn
Xuân Thu
Cùng em
Mở cửa ngục tù
Lời mê
Còn vọng
Cuối mù
Sương
Khuya.
 
19
Nguyệt thơm
Hương ngọt
Đêm rằm
Hương thơm
Đêm nguyệt
Ngọt rằm
Đồi lan.
 
40
Đôi phen lận đận cuộc vào
Bấy phen ta vẫy tay chào cuộc ra
Quẩn quanh trong cõi người ta
Ra - Vào mấy cuộc như là cuộc chơi.
 
47
Tôi đã khóc thương đời tôi ở lại
Chiều đưa tang có kẻ gọi lên trời
Ôi trái đất đã khan lời réo mỏi
Đi! Đi! Đi! Cho kịp chuyến tàu xuôi
Em cứ vui, giot lệ xám, mây chiều
Vòng hoa héo, lời tiếc thương đã nhạt
Tôi chỉ xót thương đời tôi lầm lạc
Năm mươi năm xuôi ngược cõi con người
Em cứ vui, giọt lệ héo, phai phôi
Hồn cũng úa như chút lòng cây cỏ
Tôi ở lại, thương tôi nằm dưới mộ
Nghe tiếng chiều hợp xướng khúc chiều xưa
Nghe tiếng chiều rơi rụng lá chiều mưa
Em tóc ướt hong tình trăng thiếu phụ
Tôi nằm lại gió sương đời vây phủ
Nuốt ngậm ngùi, vắt kiệt chút tàn hương
 
50
Ra đi mỏi mệt quay về
Quay về chỉ thấy bốn bề chiêm bao
Ra đi từ ngọn nguồn nào
Quay về chỉ thấy trắng màu vô biên
Ra đi những bước quàng xiên
Quay về những bước đảo điên lệ trào
Giấc đời mộng chảy về đâu
Đi - Về hai nẻo, xin chào nhân gian!
 
56
Ở cuối chân trời mù sương
Có một người đang khóc
Thế giới này
Thiếu một lời
An ủi
Cho nhau.
 
59
Tôi thường nhủ lòng tôi
Hãy yêu thương cuộc sống này
Dù trái tim tôi
Chảy máu.
 
66
Anh vốn yêu thương cuộc sống này
Yêu thương luôn cả những điều bội bạc
Em đã dành cho anh
Như một ân - huệ - đớn - đau - của - hạnh - phúc
Yêu thương luôn những điều không có thực
(Mà có điều gì có thực không em? 
Trong cuộc đời
Kể cả những điều em bội bạc).
 
68
Con quỳ hôn cỏ xanh cùng đá sỏi
Những bông vàng bông trắng giữa đồi sương
Bông mua tím cả vùng trời quê ngoại
Linh hồn ơi tha thiết một mùi hương.
 
70
Tiếng gà gáy vọng trong sương
Bàn chân muôn dặm
Con đường chiêm bao
Huỳnh Dương
Cố quận
Xin chào
Hồn ly hương
Trắng
Môt màu
Bạch vân.
 
73
Có tiếng hát cuối con đường mù sương
Muộn màng
Trăng thiếu phụ
Tiếc gì nhau một lời
Chưa nói
Tiếng thở dài đau buốt cả chiêm bao.
 
108
Chim gỏ kiến
Miệt mài
Thân cổ thụ
Ta gỏ vào đá núi
Tìm ai?
 
109
Bắp trổ cờ
Phất phơ nương rẫy
Ngàn năm sau 
Ai thấy
Đàn bướm cũ 
Còn bay?
 
110
Nghìn năm cũ gặp nhau
Nón rơm giày cỏ
Nghìn năm sau về đâu
Rượu giang hồ
Chén bể Chén dâu
Cỏ vàng bia mộ.
 
111
Thăm thẳm ngàn xanh
Sao Trên Rừng 
Phương Bối
Ướt trang kinh
Lão du sỹ
Giật mình
Ai gọi?
(Tặng thi sỹ NĐS)
 
112
Mây trắng bay
Mây trắng bay
Ngàn năm mây trắng bay
Chỉ phương này
Một người
Ở lại.
 
120
Nhẹ như mây
Vì đâu đọng lại
Thế gian này
Mãi mãi.
Lê Văn Trung
(những khúc viết tặng Lão Du Sỹ trích trong TỊNH KHÚC năm 2008)
 
TÌNH NHẸ RƠI TRÊN PHÍM NGUYỆT CẦM
Hình như hương sắc nghìn năm cũ
Theo gió thu vàng rơi xuống thơ
Và em hương sắc thời xuân nữ
Về thắm vô cùng những giấc mơ
 
Hình như gió réo tình thao thiết
Chạm áo vàng thơm lụa mới thu
Hình như tóc rối bời câu hát
Chảy buốt từng cơn mộng sững sờ
 
Em về? Hay bóng mùa sương cũ
Trắng ngợp vườn xanh trắng diệu kỳ
Em về? Hay nắng hồng đang nở
Hay rừng ảo mộng chập chờn bay
 
Hay những mùa hoa rất dị thường
Như là mầu nhiệm của thanh xuân
Em về nở đóa quỳnh trinh bạch
Thơ cũng vì hoa mà tỏa hương
 
Ai đã chờ em năm mươi năm
Tôi thức chờ em nghìn đêm rằm
Thiên thu gió réo lời thu hát
Tình nhẹ rơi trên phím nguyệt cầm
                Lê Văn Trung
 
TÌNH THU
 
Yêu quá đổi những màu thu diệu vợi
Áo vàng thơ vừa chạm giấc mơ chiều
Tôi cứ ngỡ em từ trong tình sử
Nắng lụa hồng ươm mắt ngọc trong veo
 
Lòng xanh biếc trải hồn xanh cỏ biếc
Bước ngọc ngà từng đóa nở như trăng
Tôi cứ ngỡ em từ trong cổ tích
Như từ trong huyền thoại cõi thần tiên
 
Đây rượu mật, đây men hồng môi ngọc
Đây trầm hương, đây da thịt lụa là
Tôi cứ ngỡ em từ trong truyền thuyết
Điệu nghê thường, dáng ngọc quá kiêu sa
 
Ôi nhẹ quá, áo mây vờn như múa
Cứ chập chùng ẩn hiện tựa chiêm bao
Em từ đâu mà về như trăng nở
Thơ vàng ươm theo từng bước nhiệm mầu
 
Xin là thu, tôi vàng như cơn mộng
Tôi vàng như màu mắt đắm trong sương
Đừng chao nhẹ, mặt hồ tôi lắng đọng
Bước chân tình, em nhé, nhẹ như nhung.
                                       Lê Văn Trung
 
TÌNH VỘI GIÊNG HAI
Lòng tôi vừa tháng Chạp
Tình em vội giêng hai
Vàng hoa tôi hàm tiếu
Nụ hồng em mãn khai
Lòng vườn tôi cửa mở
Gió reo ngoài hiên khuya
Tưởng em về như thuở
Tôi giao thừa cơn mơ
Bàn tay nào thả nhẹ
Từng giọt – sương – tôi buồn
Bàn tay nào chạm khẻ
Vào nỗi nhớ mênh mông
Dòng sông em muôn kiếp
Chảy buốt lời chia xa
Tôi ngồi trên bến vắng
Đếm từng mùa xuân qua.
Lê Văn Trung
 
TÌNH XANH
(Thơ cho Cõi Lặng Im)
 
Người về theo bóng mùa thu
Làm rơi từng giọt sương mù trong thơ
Áo vàng hay lụa vàng tơ
Bay cùng tôi triệu giấc mơ hoang đường
 
Người về hay đóa quỳnh hương
Nở vào tôi, nở trắng vườn chiêm bao
Nghe nghìn xưa gọi nghìn sau
Răng thu hoàng yến đã màu thanh vân
 
Người về hay mùa thu sang
Lời thu hay tiếng nguyệt cầm đang rơi
Xin ngồi xuống, uống cùng tôi
Chén tình xanh thuở mộng người còn xanh.
                           Lê Văn Trung
 
TÌNH XUÂN
Lòng đã chạp, vàng hoa tôi vội nở
Mà mùa xuân còn ở cuối phương người
Lòng chưa tết mà đất trời ươm nỗi nhớ
Rượu lòng ai còn ủ mật phía đời vui
Chiều đã chạp, chiều xanh, chiều biếc ngọc
Con én tình rối rít gọi tình ơi
Ai gõ nhẹ vào đàn tôi suối nhạc
Rừng xôn xao gió hát gọi mây trời
Lòng đã chạp, lòng xanh tôi trổ lộc
Mà xuân em còn bến cũ neo thuyền
Tôi – sóng – vỗ vào bờ em thao thiết
Lòng xuân chưa? Tình đã nở vô biên
Áo hoa nở hay lòng hoa nở tết
Vàng hoa tôi nhuộm thắm giấc mơ người
Xin về nở giữa lòng tôi tháng chạp
Tô lên chiều màu đỏ thắm son môi.
Lê Văn Trung
 
TÌNH XUÂN
Tháng chạp đã vàng ươm màu áo mới
Mà mùa xuân còn ngủ ở phương người
Ai là lụa hương bay từng nhánh gió
Cho tình xanh mềm mượt cả hồn tôi
Tôi ngồi nghe những mầm non thức dậy
Dưới tàng cây sương cũng dậy men nồng
Xin uống cạn cùng tôi đất trời tháng chạp
Bay cùng tôi hỡi mây trắng mênh mông
Em đâu đó. Ủ hương nồng thục nữ
Tóc cài hoa, xiêm áo, mộng thiên đường
Ôi yến tiệc tình yêu, mi ngà môi ngọc
(Đã một thời, em, quốc sắc thiẽn hương)
Xin mở cửa cho nghìn phương lộng gió
Cho trăm năm về nở một rừng hoa
Cho cát bụi cũng thơm tho mùi tình ái
Cho đất trời cũng rờn rợn xương da
Ôi giữa chạp mà hồn xuân giục giã
Mà tình xuân cuồn cuộn máu xuân nồng
Ai nhã nhạc mà hồn tôi rộn rã
Xuân sẽ về, em có trở về không?
                               Lê Văn Trung
 
TÌNH YÊU TRONG CƠN MƠ
 
Hình như thu rất nhẹ màu thơ
Dịu hiền phơi áo lụa trong mơ
Cánh chim phiêu lãng nghìn cơn mộng
Cơn gió hào hoa mãi hẹn hò
 
Dịu vợi như tình thuở chớm yêu
Vàng ơi vàng thắm cả mây chiều
Bóng ai hay bóng mùa xanh cũ
Tóc ai hay lá vờn liêu xiêu
 
Nắng ốm tương tư nằm lặng lẽ
Nhớ gì như nhớ cõi mù sương
Một thuở tình ai chìm trong mắt
Tìm chi vời vợi gió hoang đường
 
Có phải em là thu ảo huyền
Có phải em là mây mỏng manh
Một hôm về trải tình trong mộng
Một hôm về vẽ tình lên tranh
 
Có phải mùa thu hay mùa em
Mùa của chờ mong của nhớ quên
Mà vàng cả giấc mơ xa vắng
Để gió ngàn năm kể chuyện tình
 
Em có về nghe kể chuyện tình?
                        Lê Văn Trung
 
 
TO BE OR NOT TO BE
Trái đất Đã Xoay Bao vòng Sinh diệt
Ta Bao lần Cười Khóc Cuộc tồn vong
Còn gì không? Khi Tan vào bụi cát
Còn gì không? Địa ngục với thiên đàng!
                              Lê Văn Trung    
 
TÓC RỐI
 
Rối hoài sợi tóc vào mây
Mùi hương còn quyện cuối ngày hoa niên
Xỏa vào đêm mộng quỳnh hương
Thơm như giọt lệ mù sương mắt người
 
Áo hồng khăn lụa cài hoa
Em tôi ngà ngọc đôi tà mây bay
Nở giùm tôi nụ tình này
Lòng ai thơm quá rót đầy lòng tôi
 
Tóc người rối một dòng trôi
Trăm năm tình mãi ngược xuôi với tình.
                             Lê Văn Trung
 
TÔI
CHIẾC LÁ VÀNG RƠI MÙA THU TRƯỚC
Có chiếc lá vàng rơi mùa thu trước
Nằm im lìm trong rét mướt ngày đông
Như bí tích của một lời hẹn ước
Năm mươi năm cầm giữ một linh hồn
Tôi đến trần gian như người khách trọ
Một đêm buồn dang dỡ cuộc tình em
Em qua đời tôi như là cơn gió
Một chiều đông sương giá phủ quanh mình
Cây thập giá là nỗi niềm khát vọng
Tôi đến trần gian như kẻ qua đường
Đi suốt cuộc hành hương trong miền biển động
Đi suốt cuộc tình em là một cõi hư không
Tôi, chiếc lá rơi từ mùa thu trước
Thuở hoàng hôn vời vợi mắt hoàng hôn
Thuở dòng sông tôi đôi bờ hiu hắt
Thuở em qua vàng phố giấc mơ buồn
Linh hồn tôi, ôi linh hồn chiếc lá
Nỗi vàng phai, thao thiết, mộng vàng phai
Tôi thấy trong tôi một người khách lạ
Ghé lại trần gian như kẻ lưu đày
Tôi
Chiếc lá
Vàng rơi mùa thu trước.
Lê Văn Trung
 
 
TÔI - CON VƯỢN HÚ BÊN BỜ MỘNG
 
Trời đất mang mang sầu vợi vợi
Phương người mây trắng nhuộm chiều phai
Tiếng con vượn hú bên bờ mộng
Rụng lá hoàng hôn lịm bóng ngày
 
Tôi trôi theo với chiều đang xuống
Nối những cơn mơ đã úa vàng
Nối những cuộc tình phai huyễn mộng
Nối những màu xưa nhạt phấn hương
 
Tôi trôi như bóng đời trôi giạt
Những bến bờ em, những lở bồi
Vườn cũ xanh rêu lòng thiếu phụ
Lệ tình thiên cổ lạnh trên tay
 
Tôi trôi theo bóng mây hoang đường
Đất trời vợi vợi buồn mang mang
Như con vượn hú bên bờ mộng
Gọi mãi thiên thu lạnh núi ngàn.
                   Lê Văn Trung    
 
TÔI ĐÃ THẤY TÔI ĐÃ NGHE
 
Tôi đã nghe tiếng kêu cứu của người đàn bà dưới đòn roi bạo tàn
Tôi đã thấy máu loang trên áo người công nhân
Tôi đã thấy em rạng ngời dưới bầu trời tháng sáu
Tất cả hợp thành bài hùng ca
Dữ dội và đau thương
Bi phẫn và quật cường
Nhân danh tự do
Nhân danh công lý
Rừng giông bão
Biển cuồng cuộn sóng
Từng cọng cỏ mầm hoa cũng có quyền được sống
Được xanh trong và khoe sắc cho đời
Tôi đã nhìn thấy em lệ chảy trên môi
Như giọt máu trong tim ngời hy vọng
Tôi đã nhìn thấy vòng tay anh công nhân dìu người mẹ già đi tới
Và những em thơ theo anh chị xuống đường
Trong trái tim các em chỉ có tình thương
Thương mẹ thương cha thương anh thương chị
Yêu giống nòi yêu Tổ Quốc Quê Hương
Ôi những điều tôi đã thấy đã nghe
Thắp sáng niềm tin
Ươm mầm hy vọng.
                   Lê Văn Trung    
 
TÔI ĐANG LẮNG NGHE CƠN GIÓ CÔ ĐƠN THỔI QUA ĐỜI MÌNH
 
Tôi đang lắng nghe cơn gió cô đơn thổi qua đời mình
Thổi qua số phận của mỗi chúng ta
Thổi qua miền hủy diệt
Tôi đang lắng nghe cơn gió cô đơn thổi qua đời em
Thổi qua miền ký ức lạnh lẽo sương mù
Thổi qua nỗi đắng cay bầm tím trái tim ngục tù
Tôi đang lắng nghe cơn gió cô đơn thổi qua đời mình
Và tôi đã yêu em
Tôi đã yêu em
Tôi đã yêu em
Cơn gió cô đơn vẫn thổi qua đời tôi hiu hắt
Thổi qua bờ bãi hoang vu những mãnh đời đã mất
Và tôi đã yêu em yêu em yêu em
Suốt một chiều cô độc
Suốt một ngày cô độc
Là những chiều là những ngày là những tháng những năm
Ôi cơn gió cô đơn thổi qua đời tôi thổi qua đời em thổi qua kiếp người lạc lõng bơ vơ
Tôi sẽ gửi lại cho nhân loại một bài thơ
Tôi chưa hề viết ra
Đó là tiếng thở dài
Tiếng thở dài của cơn gió cô đơn thổi qua đời người phiền muộn.
                              Lê Văn Trung    
 
TÔI ĐANG LẮNG NGHE TRÁI TIM MÌNH 
Tôi đang nghe trái tim mình đập rộn ràng một cơn đau hủy diệt
Tôi đang nghe trái tim mình ngợi ca nỗi khổ đau một tình yêu diễm tuyệt
Xin cám ơn đời đã cho tôi trái tim
Biết rót vào thơ những giọt máu tím bầm
Cho nở thắm trong hồn em vạn đóa
Tôi đang nghe trái tim mình ru lời ru của lá
Lá vàng thu vàng rụng những mùa đau
Ngày em ngang qua đời tôi mây biếc sương xanh cũng quá đổi nhiệm mầu
Đẹp như giấc mơ trong vườn hồng ảo diệu
Đẹp như tháng Sáu trời không mưa cho tôi quên đi hỡi Hoàng của Tố
Tôi đang nghe trái tim mình gọi mãi những bình minh
Một sớm sương tan trên cành xanh đôi chim nhỏ nằm kể chuyện tình
Về những chập chùng bập bềnh quên nhớ
Chuyện của mười năm năm mươi năm một trăm năm những cuộc tình dang dỡ
Và hình như tôi đang lắng nghe trái tim mình nhịp đập đã dần vơi.
                                   Lê Văn Trung 
 
 TÔI GỌI TÊN EM GỌI TÊN MÙA ĐÔNG
Tôi gọi tên em như gọi tên mùa đông
Như gọi nỗi buồn tôi vàng giấc mơ hoàng hôn
Như gọi bước chân lẻ loi từng chiều từng sớm từng trưa
từng con đường trải dài nỗi nhớ
Tôi gọi tên em như gọi nỗi quạnh hiu
phố không đèn nằm nghe nỗi buồn rơi
chùng lặng trong góc đời bé nhỏ
Ngày nắng ngày mưa những xác lá im lìm
Ôi những linh hồn xác lá đã ngủ yên
Mà xao xác nỗi đau từ mịt mù tiền kiếp
Có ai gọi hoang vu về giữa thiên đường mù khơi tiếp tiếp
Có ai gọi tên tôi bập bềnh trên những dòng sông
Có ai gọi tình tôi về giữa mùa đông
Em xa hút trong nẻo đời quên lãng
Em xa quá giữa vô cùng vô tận
Thả lời ru chảy ngược bóng chiều tôi
Tôi gọi tên em tên mùa đông như một tiếng thở dài
Nắng phương ấy có vàng phai màu khăn lụa
Nắng nơi ấy có hồng phai màu môi đỏ
Gió tình ơi bay rối tóc hoàng hôn
Sương tình ơi lệ ngát mắt mùa đông
Tôi gọi tên tôi chập chùng lãng quên chập chùng nỗi nhớ
Tôi gọi tên em Ôi mùa đông Mùa đông!
                                Lê Văn Trung
 
 
TÔI LÀ NGƯỜI KHÁCH TRỌ CỦA TRĂM NĂM
 
Nắng phương ấy có vàng hơn nỗi nhớ
Có vàng hơn màu áo buổi xa nhau
Xin đừng ướp mây chiều trong mắt lệ
Đừng vờn bay tóc rối cuộc tình đau
 
Xin mười ngón tay nồng hương ân ái
Chải lời ru thao thiết giữa chiêm bao
Và chợt thấy câu thơ buồn đọng lại
Trong lòng nhau một nỗi nhớ không màu
 
Nắng phương ấy có chiều rơi quán vắng
Giọt café như giọt lệ rơi buồn
Nơi chiếc ghế, sẽ một đời hoang trống
Em thấy chăng còn đó một linh hồn
 
Lời của nắng nương theo lời của gió
Cho tôi về thắp ngọn nến hoàng hôn
Dẫu muôn kiếp tình em là quán trọ
Tôi là người khách trọ của trăm năm.
                        Lê Văn Trung
  
TÔI RÓT CẠN ĐỜI TÔI
Xin rót cạn chén đời tôi bão táp
Mưa tình đau còn tạt cuối phương người
Xin rót cạn ly sầu tôi cháy khát
Lửa tàn phai nào cháy cuộc tình tôi?
 
Em khoát áo, hoàng hôn, sông dĩ vãng
Dòng men tôi chảy suốt một chiều xưa
Em rũ tóc, hong khô lời ước hẹn
Sao nỡ đành! Tôi đẫm cả hồn mưa
 
Em hát mãi "kiếp nào" (*) ôi vạn kiếp
Bờ thiên tai đã bạt sóng xô thuyền
Tôi đứng giữa núi sầu dâng lớp lớp
Ai nỡ đành quên hết cuộc tình duyên (?)
 
Mây thì vẫn, muôn đời, mây viễn xứ
Tôi neo thuyền nằm đợi một vầng trăng
Ôi nhớ nhau chi tấc lòng thiên cổ
Lời ca buồn lạnh buốt bến Tầm Dương (**)
 
Ôi nhớ nhau chi trăng về viễn phố
Lá vàng tôi rơi rụng mấy mùa đau
Xin em nhớ, một điều không thể nhớ
Thơ tình tôi, bèo giạt bến sông nào?
                      Lê Văn Trung (Ngói)
 (*) Tình khúc KIẾP NÀO CÓ YÊU NHAU
(**) Ý trong thơ ĐƯỜNG
 
TÔI THỞ CÙNG MẦU NHIỆM CỦA VÔ BIÊN
Cho tôi thở bằng hương đời vi diệu
Từ ngàn năm em ủ mật sương rằm
Nguyệt đã nở từ trăng em hàm tiếu
Nguyệt đã hồng từ lệ vỡ trăng tan
Cho tôi thở bằng hương mùa xiêm áo
Màu xuân thu em lụa gấm mượt mà
Ôi da thịt của đất trời hư ảo
Em là thơ ngà ngọc nụ quỳnh hoa
Cho tôi thở bằng hương trầm mê hoặc
Từ trăng sương em xỏa tóc đêm vàng
Lòng em nở cho ngàn rơi ánh nguyệt
Cho ngàn rơi mầu nhiệm nhạc huyền vang
Cho tôi thở. Ôi chiều tôi hấp hối
Phấn hương người là bùa ngãi linh thiêng
Em có nghe chuông đời tôi réo gọi
Tôi thở cùng mầu nhiệm của vô biên.
Lê Văn Trung
 
TÔI RU TÔI NGỦ
 
Tôi đang ru trái tim mình
Ngủ yên đi nhé đừng quên nhớ gì
Ngủ yên đi, lắng im nghe
Từng hơi thở của mùa đi chưa về
Từng lời gió động qua khe
Rừng muôn thu gọi bóng ngày mù xa
Ngủ đi kẻo mộng tan nhòa
Ngủ đi tôi, khúc Huyền Ca muộn màng
Tôi ru từng khúc dở dang
Lời ru thành giọt lệ hoàng hôn xưa
Ngủ đi tôi, đến bao giờ
Người về gõ cửa bên bờ trăng khuya
Người về áo trắng vườn xưa
Rủ sương ảo mộng cài hoa diệu kỳ
Ngủ đi tôi nhé, đêm này
Là đêm vô tận, đêm dài thiên thu.
                             Lê Văn Trung
 
TÔI TỪ BIỆT TÔI
 
Bây giờ tôi giã từ tôi
Tôi xa tôi, tôi chia đời tôi ra
Một tôi cuối bến giang hà
Một tôi xiêu lạc cồn xa bãi gần
Lệ người rụng xuống trăm năm
Giọt chìm cõi mộng, giọt tàn chiêm bao
Bây giờ tôi từ biệt tôi
Tôi chào tôi, không một lời tiễn đưa
Tay người vẫy mỏi trong mưa
Tôi đi
Tôi ở
Đôi bờ âm dương.
                    Lê Văn Trung
 
TÔI VÀ BÓNG
 
Tôi gọi tôi về cho có bạn
Tôi gọi tôi về cho có đôi
Có tôi và bóng tôi ngồi uống
Uống rượu hay tôi uống lệ người
 
Tôi rót mời tôi. Nào! Uống cạn!
Tôi rót mời bóng. Nào! Uống say!
Chiều. Tôi và bóng tôi chếnh choáng
Tôi cầm tay tôi. Ôi! Bàn tay!
 
Tôi xòe bàn tay tính tuổi mình
Đếm từng nỗi nhớ với niềm quên
Xưa người áo lụa qua sông rộng
Xưa có tôi, trên bến, một mình
 
Tôi gọi tên tôi hay bóng gọi
Tôi gọi tên người hay gió lay
Hay là tiếng khóc chìm trong gió
Hay là tôi và bóng đang say!
 
Hay chỉ là cơn mộng ảo huyền
Chén nào tài tử? Chén giai nhân?
Tôi gọi tôi về cho có bạn
Tôi thấy tôi và bóng xa dần.
                            Lê Văn Trung
 
TÔI VÀ EM
Tặng nhà thơ Uyên Hà
 
Thôi em ạ có chi đâu mà vội
Đường dù xa, hãy nán lại nơi này.
Nơi ta đã khản rao lời réo gọi
Bờ vực nào sâu hút đáy tương lai.
 
Nơi ta đã một trăm lần hạnh phúc
Là ngàn lần đối mặt với tai ương
Giữa hoan lạc thiên đường và địa ngục
Ta cùng em đã mấy bận vui buồn.
 
Nơi ta đã chơi trò chơi sinh tử
Ném đời ta trong đục giữa muôn dòng
Khi thua sạch canh bạc đời đen đỏ
Còn phụ gì nhau em hỡi phút sau cùng
 
Xương thịt dẫu tàn phai đời gỗ mục
Giọt lệ ngàn năm hằng đọng giữa tim người
Đá sỏi còn đau ứa tràn nước mắt
Em là ai mà không thấy ngậm ngùi
 
Em là ai mà ngang dọc giữa đời tôi
Không để lại chút tàn phai hương sắc
Ta lạc nhau rồi từ trong tiền kiếp
Để mình tôi ngồi dưới cội điêu tàn
 
Ném đời mình trôi giữa biển tang thương
Còn khản giọng thét cao lời réo gọi
Đây tiệc nhân gian mời em nán lại
Ta nâng ly uống cạn chén đoạn trường
 
Để mai này giữa hạnh phúc tai ương
Chẳng nỗi khổ đau chẳng niềm hoan lạc
Chẳng có chẳng không chẳng còn chẳng mất
Ta tan hoang vô ảnh vô hình.
 
Ta lạc nhau từ vạn nẽo u minh
Câu thơ chết
                     luân hồi
                                    ta
                                         bụi cát
Đời thơ chết ai viết lời thánh nhạc
Vội vàng chi em hỡi tiệc chưa tàn
Giọt máu này rơi xuống mấy ngàn năm
Còn đỏ mãi cả một trời oan nghiệt
Máu và thơ giữa muôn vòng sinh diệt
Tôi và em giữa hư thực hoang đường
Thì sá gì một chút bụi trần gian
Không ngồi lại cùng tôi trong khoảnh khắc
Xin ngồi lại cho tôi nhìn rõ mặt
Em là ai mà xuôi ngược giữa đời tôi
 
Gió tai ương thổi bạc kiếp con người
Chén oan nghiệt vỡ tràn dòng rượu đắng
 
Ôi cõi nhân gian tôi chẳng hờn chẳng giận
Mà ngồi đây chờ đợi mấy trăm năm
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
 
 
TÔI VỀ
 
Tôi về Bỏ cuộc trần gian
Bỏ trăm năm Một chỗ nằm quạnh hiu
Đưa tay vói sợi mây chiều
Lòng đi không đứt
Lòng nhiều đa đoan
 
Hỡi ơi trời đất mang mang
Tận trong nguồn cội điêu tàn máu xương
Tôi về Bỏ lại dòng sông
Có con thuyền chở nặng lòng trăm năm
Mái chèo khua động nguồn cơn
Sóng trào qua những đa đoan phận người
Tôi về Chỉ một mình tôi
Cầm câu thơ ướp lệ người chưa tan
                                Lê Văn Trung
 
TÔI VỀ TÌM LẠI LÒNG XƯA CŨ
Tôi về từ buổi em vừa mới
Quần lụa khăn hồng sang bến xuân
Thuyền xưa có lẽ không quay lại
Sông lặng buồn trôi chảy một dòng
Tôi về từ độ hoa vườn cũ
Ủ cánh hương thầm tan cuối đêm
Tôi nghe từng bước tình xa vắng
Chạm xuống sương trăng vỡ bóng mình
Sao tôi thương quá con đường nhỏ
Thuở áo tình bay nắng lụa vàng
Sao tôi nhớ quá ngày thơ dại
Thuở phượng vừa phai thu chớm sang
Tôi về tìm lại lòng xưa cũ
Tìm bóng hoàng hôn trong mắt người
Để hiểu ngày xanh qua vội quá
Để ngùi thương một thoáng đời vui
Tôi về ngồi tựa tường rêu lạnh
Ngẫm dòng đời như một phiến mây
Mây tan nghìn nẻo trời vô định
Tôi chìm tan trong cuộc tình hoài.
                                 Lê Văn Trung
 
TÔI VỀ TÌM LẠI MÀU XƯA
 
Tôi về tìm lại màu xưa
Con đường đi học vàng trưa tím chiều
Gió hồn tôi cũng vàng theo
Tà mây lụa mỏng vờn bay ngõ về
Con đường có rất nhiều mây
Con đường có lá rắc đầy áo hoa
 
Tôi về tìm lại tôi xưa
Sầu nghìn năm thổi chưa vừa lòng nhau.
                                       Lê Văn Trung
 
TÔI VỀ VẼ LẠI GIẤC MƠ XƯA
Cho tôi về vẽ lại giấc mơ xưa
Trên khung vải của màu thu diễm tuyệt
Tôi sẽ pha linh hồn tôi trong vắt
Một gam màu sương khói mắt hoàng hôn
Tôi phủ màu thơ như lụa thắm hồng
Lên da thịt của đất trời trinh bạch
Tôi kẻ đường tơ lên từng sợi tóc
(Ôi tóc người một thuở rối chiêm bao) 
Tôi vẽ mùi hương lên gió xôn xao
Lên xiêm áo của đêm nồng ân ái
Tôi sẽ vẽ tiếng mùa xanh réo gọi
Gọi em về hát giữa giấc mơ tôi
Gọi em về bay lượn với trăng sao
Tôi vẽ tình tôi vào đất trời vi diệu.
                        Lê Văn Trung
 
TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ
 
Thương nhớ mãi một dòng sông
Ngày em áo lụa khăn hồng sang ngang
Có người về bến Tam Thương
Nghe câu hát cũ mà buồn trăm năm
 
Thương nhớ mãi một mùa đông
Ngày mưa vàng với nắng vàng, vàng phai
Người về, về để chờ ai?
Nghe bàn chân bước u hoài đường xưa
 
Tiếc gì không? Một cơn mơ!
Câu thơ vàng rụng bên bờ hoàng hôn
Gió thiên thu thổi vô cùng
Thổi về đâu? Giữa mênh mông đất trời
 
Đừng đánh thức giấc mơ tôi
Đừng rung chuông gọi nỗi đời lặng im
Để lòng tôi hãy ngủ yên
Chiêm bao tôi vẽ chuyện tình trăm năm.
                             Lê Văn Trung
 
TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ
Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay
Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa
Và tôi vẽ một cơn mơ
Có em về giữa bãi bờ sông tôi
Vẽ câu hát quá ngậm ngùi
Để sông tôi chập chùng trôi chẳng đành
Em ơi vẽ nốt cuộc tình
Vẽ chi nghìn nỗi gập ghềnh đời nhau!
                                    Lê Văn Trung
 
TÔI XIN GỬI TRÁI TIM MÌNH
 
Tôi gửi trái tim mình, không hối tiếc
Vào trái tim trời đất thuở yêu người
Mà gió mãi ru hoài lời thao thức
Sao còn mưa trăm dòng lệ đầy vơi
 
Tôi gửi trái tim mình là trọn vẹn
Trong vòng tay vi diệu của tình yêu
Là vĩnh cửu như một lời khấn nguyện
Dù nghìn năm mưa gió đổ xoay chiều
 
Tôi dâng trái tim mình cho vũ trụ
Vào thiên thu vằng vặc một vầng trăng
Trăng hàm tiếu nụ quỳnh hoa sẽ nở
Tạ ơn người ngây ngất một dòng hương
 
Xin gom hết những vì sao đẹp nhất
Tôi kết thành vòng chuỗi hạt minh châu
Xin gửi lại mặt đất này trọn vẹn
Những màu hoa tuyết nguyệt buổi ban đầu
 
Tôi gửi lại trái tim còn nóng hổi
Những dòng thơ như máu chảy không ngừng
Xin rừng thiêng cất vang lời réo gọi
Về cùng tôi tắm gội suối - hư - không
 
Và cùng tôi khai mở vạn dòng sông
Em về giữa thảo - nguyên - đời xanh thắm
Tôi gửi hết vào đất trời vô hạn
Cả linh hồn, nguyên vẹn trái tim tôi.
                               Lê Văn Trung    
 
TÔI XIN LÀM MỘT DÒNG SÔNG
 
Tôi xin làm một dòng sông
Chảy vào vô tận tấm lòng nhân gian
Câu thơ tôi sẽ nhẹ nhàng
Theo từng con sóng dịu dàng bờ em
Câu thơ chìm giữa mông mênh
Tan vào mây, ướp vào tim đất trời
Câu thơ vời vợi chơi vơi
Như từng tiếng hát tuyệt vời bay cao
Như em một sớm hoa đào
Nhuộm vào thơ những sắc màu bừng hương
 
Tôi xin làm một dòng sông
Chảy ngàn năm, chảy mênh mông cõi người
Chảy về em một bờ vui
Một hôm tình nở trên môi ngọt ngào
Chảy về em những xôn xao
Của cơn mơ cháy khát khao lửa hồng
 
Tôi xin làm một dòng sông
Cho tôi chảy giữa vô cùng trần gian.
                        Lê Văn Trung
 
TRẢ
Thôi về! Trả hết cho em
Trả đêm thiếu phụ nửa vành trăng khuya
Trả trăm năm mộng tan lìa
Câu thơ rụng giữa đầm đìa sương tan
Tôi về Trả nợ đa đoan
Trả đôi mắt thở nhuộm hoàng hôn tôi
Trả hiu hắt khóe môi cười
Trả vòng tay buổi rã rời cơn mê
Trả đi trả hết ê chề
Hết lời phụ rẫy câu thề thốt xưa
Trả người trả cả cơn mơ
Thuở quỳnh hương nụ lòng chưa ướp nồng
Trả em nguyên vẹn linh hồn
Vắt cho khô cạn nỗi buồn trong thơ.
                                 Lê Văn Trung
 
TRÁI TIM TÔI, TIM CỦA ĐẤT TRỜI
Tôi đang thở với đất trời
Giữa bao la của cuộc đời mênh mông
Tôi đang soải cánh vô cùng
Với mây ngũ sắc chập chùng ngàn phương
Tôi đang tan vào mưa sương
Và đang bay giữa rừng hương sắc người
Tôi đang uống giọt tình vui
Từ trong mắt lệ rực ngời lửa thiêng
 
Tôi đang gửi trái tim mình
Vào tim trời đất vào mênh mang đời
Em ơi hãy nở giùm tôi
Nụ hoa tình của một thời thanh xuân
Hãy đi cho đến vô cùng
Đi cho tận cõi thỉ chung nhiệm mầu.
                                Lê Văn Trung
 
 
TRĂM MÙA THU YÊU EM
(Thơ cho cõi lặng im)
 
Trăm mùa thu yêu em
Lòng tôi còn xanh lá
Trăng vườn khuya vẫn nở
Một đóa quỳnh tinh khôi
 
Trăm mùa thu yêu em
Trái tim còn cháy lửa
Dòng sông tình vô biên
Vẫn rì rào sóng vỗ
 
Trăm mùa thu yêu em
Rừng hồn tôi thác đổ
Giữa suối ngàn mông mênh
Nhạc tình rung hối hã
 
Trăm mùa thu yêu em
Em trăm mùa nhung lụa
Em trăm mùa ngát hương
Thơm màu sương diễm ảo
 
Trăm mùa thu yêu em
Trăm mùa tôi xanh biếc
Trăm mùa thu thao thiết
Tình ơi đừng vàng phai.
               Lê Văn Trung
 
TRĂM NĂM CHỪNG NGẮN NGỦI
Lòng cứ ngỡ trăm năm chừng ngắn ngủi
Ta chờ nhau mòn mỏi một kiếp người
Núi đã lở, non đã mòn, biển cạn
Trăng hồn ta trên đỉnh tháp chon von
Ôi chuông mỏ, câu kinh nghìn năm cũ
Con đường nào giải thoát kiếp nhân sinh
Mà chiếc áo chùng thâm còn rách vá
Chờ gì nhau những giấc mộng không thành
Ta vói níu những ảo hình hư tưởng
Phương tình xa, phương mộng, cõi xa mù
Ta cứ ngỡ giữa đất trời vô lượng
Một phương về còn đợi đến mai sau
Ta chạy mỏi trên bãi chiều u tịch
Soi bóng mình chìm giữa bóng hoàng hôn
Sông đời ta chảy về đâu xa lắc
Mà trăm năm sỏi đá cạn trơ dòng
Khi còn mãi ra đi, chờ đợi mãi
Ôi trăm năm chừng ngắn ngủi vô cùng
Tiếng chuông vọng phía bờ xa mòn mỏi
Mà thuyền ta trôi giạt mấy dòng không.
Lê Văn Trung
 
TRĂM NĂM GIỌT LỆ KHÓC NGƯỜI CHƯA PHAI
 
Hẹn rằng mai mốt về thăm
Cội mai già mỏi mòn trông rụng vàng
Có người lỡ cuộc trăm năm
Chờ nhau đã bạc màu trăng cuối cùng
Hẹn rằng về
Có về không?
Để mây đầu núi bềnh bồng ngược xuôi
Lời hẹn về
Cũng đành thôi
Trăm năm giọt lệ khóc người chưa phai.
                                      Lê Văn Trung
 
TRĂM NĂM LÀ MỘNG TRẮNG TRỜI PHÙ VÂN
Thôi thì tôi rót cho tôi
Một tôi với bóng tôi ngồi tàn canh
Nhớ người, tiếc một mùa xuân
Rượu không đủ ấm, nghe lòng quạnh hiu
Nhân gian, đò vắng, chợ chiều
Thôi mình tôi rót cho đầy nỗi tôi
Uống đi, đừng mắt lệ ngùi
Trăm năm là mộng trắng trời phù vân
Uống đi, trời đất xoay vần
Một mai rồi cõi vô cùng đời nhau
Lạc nhau từ thuở ban đầu
Tìm nhau từ bụi tro đau kiếp người.
                     Lê Văn Trung
 
TRĂM NĂM TÔI GỌI TÔI VỀ
 
Từ khi mẹ sinh tôi ra
Trần gian! Tôi đã khóc òa! Trần gian!
Mười năm, rồi năm mươi năm
Tôi đi chưa hết gian nan phận người
Và tôi trên những ga đời
Con tàu vô định vẫn rời rã đi
 
Trăm năm tôi gọi tôi về
Màu mây thiên cổ còn bay mịt mùng
Biết đâu là cõi vô cùng
Biết đâu là trạm dừng chân đời đời
 
Từ khi mẹ sinh ra tôi
Trần gian! Tôi đã khóc cười cùng ai
Em cầm giọt lệ trên tay
Thấy trong giọt lệ đã đầy bụi tro.
                               Lê Văn Trung
 
Trăm Năm Về Giữa
 
Đêm thức giấc, giọt sương buồn
Rơi lạnh căm giữa nỗi lòng hoang vu
Hỡi em người của nghìn thu
Trăm năm về giữa mịt mù đời tôi.
 
TRĂNG
Trời ơi vàng thắm một màu trăng
Vàng cả hồn tôi bóng nguyêt rằm
Em trở về như trăng tình sử
Em trở về như trăng nguyệt cầm
 
Ôi trăng quỳnh hương trăng dạ lan
Áo người mỏng quá như sương tan
Trăng trôi trong gió mùi trăng ngọc
Trăng nở môi em những đóa vàng
 
Trăng ướp hương nồng tóc quế hương
Trăng ươm vào mắt- thu - hoang đường
Trăng nở thành hoa, trăng hàm tiếu
Từ buổi em vừa trăng chớm xuân
 
Ta tắm trong dòng trăng ảo huyền
Trăng là da thịt của trinh nguyên
Của nghìn cơn mộng! Nghìn cơn mộng!
Từ độ em vừa nở đóa duyên.
                            Lê Văn Trung
 
TRĂNG BẠC
 
Khi về chợt thấy lòng se quạnh
Hàng xóm chong đèn thức suốt đêm
Tiếng người gọi vói qua hiên vắng
Tiếng gọi mơ hồ nỗi nhớ quên
 
Ta ngỡ ngàng lay hờ cánh cổng
Hình như đóng kín lòng trăm năm
Màu trăng chảy ướt niềm hoang vắng
Trăng ơi có thức cùng ta chăng?
 
Hình như nhà vắng – Người đi biệt
Hay chỉ là ta lạc lối về
Hay chỉ là ta thành kẻ lạ
Giữa giấc mê đời đã ngủ mê
 
Ai vói hỏi buồn bên hàng xóm
Khe cửa còn leo lắt ánh đèn
Ngỡ như thiên hạ mình ta thức
Có kẻ vì đâu mà trắng đêm
 
Hơn bốn mươi năm! Ừ! Đã qua
Lòng ai? Lòng viễn khách xa nhà
Khi về tìm lại màu trăng cũ
Trăng vỡ như ngàn hạt lệ sa
 
Hơn bốn mươi năm! Ừ! Thế thôi!
Nhà xưa đây! Người bỏ đi rồi
Lòng của ta xưa giờ cũng lạ
Tình của ta xưa giờ phai phôi
 
Hơn bốn mươi năm cuộc biến thiên
Khi về lạ cả những tình thâm
Tiếng người hỏi vọng bên hàng xóm
Đánh thức trong ta vạn nỗi niềm
 
Hơn bốn mươi năm, thôi đành vậy
Giấu lời chia biệt, nén niềm đau
Ta ngồi chuyện với vành trăng lạnh
Đã thức cùng ta đến bạc đầu.
Lê Văn Trung 2020
 
 
TRĂNG KHUYẾT
 
Năm mươi năm, dòng sông buồn, vẫn chảy
Chiếc thuyền xưa, bến cũ, chẳng quay về
Tôi khản giọng giữa đêm đời mưa lũ
Tiếng sóng nào mỏi mệt mấy bờ khuya
 
Năm mươi năm tôi đếm từng chiếc lá
Nỗi vàng phai rụng xuống buổi xa người
Khi đứng giữa vòng xoay đời xa lạ
Tôi rẽ phương nào cũng chạm lá tình phai
 
Năm mươi năm, một đời thơ lận đận
Tôi trở về không kịp nối lời thơ
Không kịp nhìn nỗi buồn đêm nguyệt lặn
Chén rượu người, tôi uống giữa cơn mơ
 
Năm mươi năm tôi trở về không kịp
Áo vàng phai từ buổi nguyệt chưa rằm
Năm mươi năm còn nguyên vành trăng khuyết
Là tình người đã khuyết cả trăm năm.
                                            Lê Văn Trung
 
 TRĂNG KHUYẾT
 
con trăng khuyết con trăng tròn mấy bận
nước triều lên nước triều xuống bao lần
em xuôi ngược giữa đời tôi lận đận
cuộc buồn vui phai mấy dặm phù vân
 
em có nhớ một chiều sông quạnh vắng
chiếc thuyền tôi neo đậu cuối bờ dâu
em kéo nhẹ neo đời xa khỏi bến
biết thuyền rồi sẽ trôi dạt về đâu
 
ngày hạ nhớ ngày mưa nguồn nước lũ
tôi khô cành rụng hết lá mùa thu
em kết mãi tóc màu xanh thiếu nữ
thả lòng xuân bay cuối bãi mây mù
 
con đường nhỏ nằm trong lòng phố nhỏ
bàn chân đêm buồn trong tiếng mưa buồn
tôi nào hiểu lá bàng xưa thắm đỏ
đã mấy lần rụng xuống bến sông xuân
 
em vẫn biết trăm lần trăng sẽ khuyết
tôi cũng đành muôn thuở cuộc đầy vơi
sao chẳng thể một lần khi vĩnh biệt
ta nhìn nhau một lần cuối trong đời
 
ta nhìn nhau một lần cuối rồi thôi
cuộc hội ngộ ở bên bờ huyệt tối
đây hạt bụi mảnh đời tôi còn lại
nắm đất này xương thịt của thiên thu
 
em thấy không mây trắng đã lên mù
từ buổi ấy đồi sương xưa hoàng hạc
bay về trời nên bay về biển bắc
đàn ai ngân lạnh buốt tiếng hồ cầm
 
có một người ngồi khóc giữa trần gian
nhìn trăng khuyết trăng tròn qua mấy bận
tìm kiếm mãi cõi vô cùng vô tận
chạy ngược xuôi quanh số phận con người
 
lòng cũng vơi hết nửa mảnh trăng vơi.
Lê Văn Trung
 
TRĂNG LẦU TÂY
 
Trăng lầu Tây! Trăng lầy Tây!
Hồn sương thiếu phụ vàng bay mấy mùa
Tóc tình xanh nhớ thương ai
Sợi đan nỗi nhớ sợi cài niềm đau
Sợi trăm năm khóc bạc đầu
Sợi thiên thu rụng bay hoài thiên thu
Sợi nào nối cuộc tình đau
Trắng lời thơ, trắng một màu chia tan
Tóc phai theo giấc mộng tàn
Sợi thanh xuân đã nhuộm vàng cuối đông
Và trăng vỡ cuối dòng sông
Cuốn trăm nghìn sợi tóc buồn về đâu
Bóng ai lạnh buốt Tây lầu
Hay hồn thiên cổ tan vào tình xưa?
                                Lê Văn Trung
 
TRĂNG RỪNG
Một tối nào ở trong rừng rất lặng
Trăng thôi miên anh gối cỏ sương lành
Em xỏa tóc ngọc ngà bên suối vắng
Có ai về hát giữa giấc mơ anh.
                       Lê Văn Trung
 
TRĂNG, THƠ VÀ HÀN MẶC TỬ
 
Nằm nghe sóng vổ hoài đêm Gành Ráng
Tôi nhớ Hàn, quằn quại cả trăng sao
Trăng rỉ máu, trăng vàng rơi tơi tả
Máu và trăng và ngất ngất thương đau
Con chim mộng (*) bay mù qua ảo mộng
Rất lạnh lùng rớt một tiếng than van
Con chim mộng (**) bay qua hồn bão động
Máu và thơ nhuộm cả bóng trăng vàng
Ai đã đắp lên mộ Hàn giải lụa
Nhuộm cả màu mắt lệ của Thương Thương
Ai đã thắp một ngọn sầu hư ảo
Da thịt người tê điếng cả mưa sương
Thơ đói khát, thơ rợn ngời máu lệ
Những hồn ma về khóc dưới trăng tàn
Thơ chảy ngược buồng tim nồng thi sỹ
Thơ vỡ tràn, vỡ vụn mộng tan hoang
Nằm nghe sóng vỡ buồn đêm Gành Ráng
Hồn trăng đau vàng úa lòng ni cô
Thân cát bụi đã xương cùng huyết tận
Mà linh hồn tươi rói một mầm thơ.
Lê Văn Trung
Qui Nhơn 18. 4. 18
(*)(**) Mộng Cầm
 
 
TRĂNG VÀ EM
Ôi mùa trăng là mùa của chiêm bao
Của hư ảo, của mộng chìm trong mộng
Là mùa của con đường về VÔ HẠN
Của rối bời, tóc chảy, suối hoàng hôn
Ôi mùa trăng là mùa của áo xưa vàng
Của mắt lệ đẫm mù sương kỳ ảo
Của sóng vỡ, của bóng đời giông bão
Của thuyền đi, không hẹn bến quay về
Ôi mùa trăng là mùa của những cơn mơ
Của đêm nguyệt cháy bờ môi nóng hổi
Của trần gian giữa mùa trăng hấp hối
Giọt máu tình, chuộc tội, rót về đâu?
Ôi mùa trăng, mùa của phép nhiệm mầu
Tôi phục sinh từ trong mồ hủy diệt
Trăng mầu nhiệm, và thơ, muôn đời diễm tuyệt
Em rạng ngời, lồng lộng một vầng trăng.
                                     Lê Văn Trung
 
TRĂNG VỀ TRÊN PHỐ MÙA ĐÔNG
 
Lạnh nghe trăng chảy qua hồn
Dòng trăng như lệ chảy buồn trong tôi
Xưa trăng là mắt môi người
Nay trăng là giọt sương đời lạnh căm
 
Phố mùa đông! Phố mùa đông!
Trăng về chìm giữa bềnh bồng mây sương
Xưa trăng là đóa quỳnh hương
Nay trăng là nụ tình buồn mãn khai
 
Tôi về qua phố tìm ai
Thấy màu trăng cũ nhuộm đầy vườn xưa
Thấy bàn tay vẫy trong mơ
Bóng trăng hay bóng người chờ trăm năm?


Không ai đợi, chẳng ai chờ
Còn vành trăng khuyết bên bờ suối xưa
Em còn đâu đó trong mơ
Áo hoa khăn lụa tình chưa nở vàng
Em về đâu giữa mênh mang
Trong vô cùng cõi, trong ngàn dặm xa
Tìm gì trong cõi người ta
Câu thơ vườn Thúy đã nhòa biển dâu

Thôi về trả hết cho nhau
Câu kinh, tiếng mõ còn đau nỗi tình
Thôi về, trả nhớ cùng quên
Trả tình, trả nghĩa, trả duyên nợ người
Thôi về, tôi một mình tôi
Thênh thang mây trắng, ngời ngời mưa sương

Tạ ơn những phố cùng phường
Những mưa cùng nắng những đường thu xanh
Tạ ơn những lá cùng cành
Những chim cùng chóc vây quanh quán đời
Tạ ơn mắt ngọc môi cười
Lời sông lời suối là lời tình chung.

                Lê Văn Trung

 
TRÍCH THƠ CỦA NGÓI
 
Trăm năm cô vẫn là cô bé
Một thuở hoang đường trong mắt tôi
Dẫu biết đôi khi dòng biếc lệ
Vô tình rụng tím bóng chiều rơi
 
Môi vẫn là hoa còn ngậm hương
Tóc rối vào mây một chút buồn
Đâu biết đôi khi bờ vai nhỏ
Thương lá vàng tôi chạm ngỡ ngàng
 
Đâu biết áo chiều xưa trắng xóa
Bay hoài trong những giấc mơ hoa
Đâu biết đôi khi dòng trăm ngã
Thơ buồn mơ mãi bến sông xa
 
Trăm năm cô mãi là cô bé
Đâu thấy thu tôi rắc lá vàng
Đâu thấy sương tôi mềm cơn mộng
Vừa rơi, vừa bay, vừa lang thang
 
Xin cho tôi cứ chìm trong mơ
Cô của mùa thu xưa, rất xưa
Của giấc thần tiên đêm cổ tích
Trang tình huyền thoại chép trong thơ.
                                 Lê Văn Trung
 
TRỞ VỀ (1)
 
Rồi như chiếc lá rơi về cội
Xin bón tình ta xuống ruộng đời
Chút máu xương này là tro bụi
Sẽ hòa tan vô lượng đất trời
Còn tiếc thương gì hương sắc cũ
Một hồn du tử bóng trăng soi
Thênh thang nẻo hạnh hồi chuông nguyện
Ánh nguyệt nghìn xưa nở trắng đồi.
Rồi như con nước nhập trùng dương
Vỗ nhịp ngàn năm dẫu phím chùng
Ta hát trường ca từ vô thỉ
Vui cùng vạn hữu đến vô chung.
Đã biết ra đi là trở lại
Thì tiếc gì thân tứ đại này
Thênh thang nẻo hạnh cùng mây trắng
Một hồn du tử gió sương bay.
Lê Văn Trung
 
TRỞ VỀ (2)
 
Như mây đầu núi giăng sương trắng
Tan hợp từ trong mỗi sát na
Trăm cuộc đầy vơi tuồng ảo mộng
Về đâu? Đâu cũng chốn quê nhà!
Bỏ lại bên bờ bao huyễn tưởng
Thuyền mây nhẹ lướt sóng bình an
Ngàn khơi diệu hữu từ con sóng
Muôn đời vẫn vỗ tự hồng hoang
Chiếc áo phù hoa là hư ảnh
Rũ sạch phong trần, gội tuyết sương
Một màu trăng sáng hồn du tử
Huyền Không thanh thoát một hồi chuông.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ (3)

Ta về
Lều cỏ
Trăng hòa nguyệt
Hồn mây
Du tử
Lạnh đồi sương
Đèn soi
Thắp lá rừng không hết
Gió ngàn trong vắt từng hồi chuông

Con chim gõ kiến bên đồi vắng
Tiếng mõ công phu nhịp nhịp đều
Gọi ta như gọi miền thinh lặng

Thôi kiếm tìm giữa đám rong rêu.


Ôi lòng ta trải như sương mỏng
Thảm rêu mềm mượt giấc bình an
Trăng sáng hay hồn ta tỏa nguyệt
Hay trăng vừa nở đóa sen vàng!

Lê Văn Trung

 
TRỞ VỀ (4)
 
Hãy thắp giùm tôi lời khấn nguyện
Trầm hương khói tỏa quyện hồi chuông
Con đường sinh diệt dài vô tận
Hạt bụi tồn vong trở lại nguồn
 
Ra đi là trở về vô ngã
Là buông bỏ hết mộng phù vân
Đường sương nẻo gió ung dung bước
Ánh nguyệt minh châu tỏ sáng dần
 
Ra đi là trở về nguyên ủy
Ba ngàn thế giới cũng đồng quy
Là giữa trùng trùng vô lượng kiếp
Còn nguyên hạt bụi giữa huyền vi
Lê Văn Trung
 
TRỞ VỀ 5
 
Tôi đang gặp lại tôi rồi
Dưới mây thiên cổ tôi ngồi như nhiên
Rũ trôi hạt bụi ưu phiền
Xa bờ ảo vọng, xa miền chiêm bao
 
Tôi đang quay lại từ đầu
Nơi tôi là hạt bụi nào trong tôi
Bỏ buông những giấc mơ đời
Thênh thang cuộc lữ, biển trời ung dung
 
Sớm mai uống ngụm sương hồng
Chiều nghiêng vách đá lót lòng trái sim
Lắng nghe ríu rít lời chim
Lá nghiêng màu biếc ru mềm giấc khuya
 
Tôi đang đi - Tôi đang về
Màu mây thiên cổ còn bay cuối trời.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ 6

Rồi ra bỏ cuộc chơi này
Ta về với cỏ với cây nội đồng
Một hồn du tử thong dong
Thơ soi bóng nguyệt
Mây lồng màu trăng

Ném bay một nhúm bụi hồng
Mở khung cửa hẹp
Khép vòng tử sinh

Rồi ra bỏ lại nhân gian
Ta về tắm gội hồng ân đất trời.
Lê Văn Trung

Trở Về 7

Tôi cầm hạt bụi trên tay
Thấy trong hạt bụi dấu ngày tôi đi
Thấy tôi cuộc thế gian này
Một vòng sinh tử vần xoay phận người
Thấy tôi dòng ngược dòng xuôi
Vẫn chưa thoát khỏi nẻo đời lầm mê
Nghìn xưa trong hiện kiếp này
Về đâu giữa cõi lưu đày trần gian
Từ trong hạt bụi điêu tàn
Hiện ngày đi đã thong dong cõi về.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ

Không trở về là lỗi với trăm năm
Ta rót nốt chén rượu đời cay nghiệt
Sẽ một mình ta trên chuyến tàu thứ nhất
Một mình ta hun hút dặm trường xa

Ta về như kẻ lưu phương tìm kiếm một quê nhà
Tìm kiếm lại một mối tình đã đành cam để mất
Tìm kiếm một hoàng hôn mây chìm trong mắt
Tìm lại vườn xưa xanh biếc tóc hoang đường
Ta trở về tìm kiếm từng giọt sương
Từng sợi nắng ẩn chìm trong áo lụa

Ta sẽ trở về như một lời tuyên hứa
Khấn trọn đời cho vẹn nghĩa trăm năm
Dù trăng ngày xưa chừ đã phai rằm
Dù áo tình xưa nhạt nhàu năm tháng
Dù bước tình xưa lạc dần vào quên lãng

Ta trở về như định mệnh đời ta
Ta trở về réo gọi giữa bao la
Tìm kiếm khổ đau trong nguồn hạnh phúc
Tìm kiếm bể dâu trong cái còn cái mất
Như mối tình chìm nỗi mấy mươi năm

Ta trở về tạ lỗi với trăm năm.


TRỞ VỀ (Trích Huyền ca)

Sẽ đến lúc tôi về không ở lại
Tôi trở về phía tả ngạn đời tôi
Dẫu nuối tiếc dẫu yêu người mãi mãi
Dẫu trăm năm lòng chẳng hết ngậm ngùi

Chiếc thuyền nhỏ mong manh như chiếc lá
Một mình tôi Chỉ có một mình thôi
Tôi hành hương về cuối ngày đang xuống
Về phía chiều đang tắt Phía đồi Tây

Lòng cứ tưởng mình bỏ về quá vội
Năm mươi năm dằng dặc giữa trần gian
Những toan tính Những mất còn Chìm nổi
Áo tang thương trăm mãnh vá điêu tàn

Tôi cứ ngỡ lòng tôi còn tưởng tiếc
Những đam mê cháy bỏng buổi xuân thì
Những khờ dại những ngông cuồng kiêu bạt
Thuở rực ngời niên thiếu lửa cuồng si

Sẽ đến lúc xin gửi lời vĩnh biệt
Hỡi đồi cao, lũng thấp, hỡi sông hồ
Hỡi biển mặn, hỡi rừng xanh, cỏ biếc
Hỡi trăng sao, hỡi gió núi, sương mờ

Thôi bỏ lại bên này bờ hữu hạn
Tôi sẽ về, cô độc cuộc hành hương
Đời bèo bọt theo nước triều lên xuống
Còn mong chi chiều hạnh ngộ sau cùng

Phải đến lúc tôi về, người ở lại
Một mình tôi chỉ có một mình thôi
Dẫu sợi tóc rơi buồn còn vướng mãi
Áo phù vân tơi tả buốt vai đời.

                 Lê Văn Trung

TRỞ VỀ NHƯ MỘT KẺ VÔ DANH

 
Người đã quên
Phố cũng phụ tình
Hỏi con đường cũ
Đường thay tên
Hàng cây năm trước chừng thay lá?
Rụng giữa hồn ta giọt lệ vàng
 
Cơn gió mùa xưa chừng cũng lạ
Thổi buốt vào ta những muộn phiền
Quán trọ!
Ta chỉ là khách lữ
Một tách trà thiu
Uống một mình!
 
Này cô chủ quán cho ta hỏi
- Năm mươi năm trước đây là đâu?
Chẳng lẽ đất trời tàn dâu bể
Lòng người đâu dễ còn bể dâu?
 
Này cô chủ quán cho ta hỏi
- Thuyền xưa còn đậu bến giang đầu
Tóc xưa giờ nhuộm màu thương hải
Thơ ta bèo giạt trôi phương nào?
 
Người đã quên!
Đành!
Thôi lãng quên!
Hỡi ơi sao phố cũng vong tình
Có thấy hồn ta nghìn năm cũ
Trở về như một kẻ vô danh?

                               Lê Văn Trung

TRỜI ĐẤT CỦA MUÔN XUÂN

Trời vẫn tết hay vàng hoa nở muộn
Cho hương chiều chạm xuống nụ tình xưa
Trăng vẫn khuyết hay lòng chưa nở nguyệt
Cho mắt người thăm thẳm đợi chờ nhau

Xin hãy đến đêm trùng lai hội ngộ
Trải tình xuân lên ngực ngãi môi trầm
Xin hãy đốt lòng nhau cho lửa cháy
Giữa vô cùng mê vọng của trăm năm

Trời vẫn tết hay suối ngàn thác đổ
Cho lời ca dội vỡ sóng mê cuồng
Cho gió réo nghìn trùng trăm nỗi nhớ
Xuân vô biên - Xuân bất tận - Không cùng

Xin hãy đến vàng hoa tôi đã thắm
Môi thần tiên khẻ chạm đóa tình xanh
Xin hãy đến một lần như hò hẹn
Tôi nở vì trời đất của muôn xuân.

                 Lê văn Trung

TRÔI HOÀI TRÊN SÓNG HOANG VU

Chẳng lẽ bơi hoài trong biển lạ
Bao giờ ghé lại một bờ vui
Tôi đem tình gửi nghìn con sóng
Sóng vỗ về đâu lòng chưa nguôi?

Em là con sóng năm mươi năm
Vỗ mãi vào thơ những nhịp buồn
Và thơ là những con thuyền nhỏ
Trôi mãi, mơ về một bến sông

Và thơ là những nhành rong lạc
Bập bềnh trong suốt cuộc trăm năm
Và thơ là những màu mây bạc
Soi phận mình trên sóng tang thương

Và thơ là những con còng nhỏ
Xây vạn lâu đài trong giấc mơ
Cuốn cả giấc mơ vào trong cát
Chôn cả trần gian vào hư vô

Và thơ là cánh chim di trú
Lạc giữa trùng khơi mù đảo hoang
Rừng núi thế nhân vùi giông bão
Về đâu? Thơ mỏi cánh điêu tàn

Chẳng lẽ bơi hoài, bơi mỏi mệt
Giữa BIỂN HOANG VU, BIỂN MUỘN PHIỀN
Câu thơ thiên cổ mù sương khói
Bên trời lạnh lẽo một vành trăng.

                             Lê Văn Trung

TRỜI Ở ĐÂY KHÔNG CÓ MÙA ĐÔNG


Sáng hôm nay trời bỗng xanh chi lạ
Gió vàng đông vừa đủ lạnh vai trần
Em qua phố nhớ chăng màu áo cũ
Bờ tóc buông rối cả một mùi hương

Hay em đã trải tình xanh ngà ngọc
Ươm tình em lên từng phiến mây hồng
Cho hương sắc bừng lên màu tuyết nguyệt
Thơ tình bay vàng lụa giữa mùa đông

Hay em tỏa ngọc hương trầm trong gió
Ủ sương chìm trong đóa lệ long lanh
Sáng hôm nay trời trong như nỗi nhớ
Những gam màu vô sắc phủ lên tranh

Thôi cầm giữ chi nhau điều hữu hạn
Khi tình em sông lụa chảy vô cùng
Sáng hôm nay trời xanh nguồn vô tận
Trời ở đây không có một mùa đông

Lòng tôi bỗng cũng xanh mềm như lá
Em có về nghe chim hót lời yêu
Tôi gõ nhịp vào tim đời rộn rã
Xin ướp tình vào nắng ngọc trong veo.

Lê Văn Trung

TRÔI QUA HOÀNG HÔN

Đời mãi buồn như điệp khúc buồn
Ngùi thương ngày hạ nhớ ngày đông
Nhớ bàn tay vẫy trong mưa bụi
Nhớ áo vàng phai gió lạnh vàng

Nỗi nhớ! Hình như nỗi nhớ ai
Lòng cứ vương theo sợi tóc bay
Tóc bay rối cả mùa thu cũ
Tóc bay rối cả giấc mơ gầy

Nỗi nhớ! Hình như nỗi nhớ người
Hay chỉ là mây nhớ gió trời
Hay chỉ là sương vương khóe mắt
Hay chỉ là tôi tội nghiệp tôi

Đời sống buồn như một dòng sông
Tình tôi buồn hơn một nỗi buồn
Em chảy qua chiều tôi quạnh vắng
Em trôi qua đời tôi hoàng hôn.

                       Lê Văn Trung


TRỜI VẪN CHƯA VÀNG THU, ĐÓ EM

Em cơn gió thổi buồn qua vách núi
Trời chưa thu xao xác lá tôi vàng 
Mây thiên cổ trôi hoài trời hư ảo
Thổi qua chiều tôi những giấc mộng chưa tan

Trời chưa thu mà rừng tôi xào xạc
Bước chân người xa vắng
Bóng hoàng hôn
Trời chưa thu mà sương mờ giăng mắc
Trải màu thu vời vợi bến sông buồn

Trời chưa thu mà bời bời tóc rối
Nắng chiều phai áo lụa ướp hương người
Ôi đá sỏi cũng ươm nồng men rượu
Rượu hoang đường chảy tận trái tim tôi

Em
Cơn gió thổi qua chiều cuối hạ
Mà thu tôi mềm quá nụ môi tình
Đừng vàng úa linh hồn tôi chiếc lá
Trên tay người tình ái vẫn còn xanh

Trời đã chưa vàng thu đó em!

                            Lê Văn Trung

 

TRỌN ĐỜI CHƯA VIẾT NỔI MỘT CÂU THƠ

Đừng nhầm gọi ta là thi sĩ
Trọn đời chưa viết nổi một câu thơ
Cũng đừng bảo là cái thằng thất chí
Sống ngu ngơ giữa xuôi ngược xô bồ
 
Trăm vận rủi vận mai ở đời ai biết
Hiểu làm sao mà em bỉu môi cười
Biết rồi ra chắc ai còn ai mất
Ta vẫn ung dung tin có chuyện đất trời.
 
Ta vẫn nói vẫn cười vẫn đi vẫn đứng
Chớ tưởng rằng ta cái thứ lông bông
Cái thứ điên điên dại dại tàng tàng
Mà không hiểu chuyện lỡ bồi sông biển
 
Ta vẫn biết cõi nào ta sẽ đến
Dù đau lòng nói nhỏ với em thôi
Vì em hỡi ta vô cùng hổ thẹn
Sống trăm năm uổng phí một con người
 
Bởi đến đó là cuối đường tuyệt lộ
Súng gươm đành gỉ sét ngậm ngùi quên
Ôi nhật nguyệt muôn đời sao thấu tỏ
Một câu thơ ta viết mãi không thành.
Lê Văn Trung

TRONG MƠ TÔI THẤY CÁC EM VỀ

 
Trong mơ tôi thấy các em về buồn bã
Đứa đồi cao ôm súng nhớ sân trường
Đứa què quặt đi bằng đôi nạng gỗ
Các em về không giấu nỗi đau thương
 
Đứa ôm mặt khóc ròng trên xe đẩy
Buồn hay vui khi gặp lại nơi này
Lòng tôi như cơn mưa phùn tháng bảy
Các em về hiu hắt gió heo may
 
Đứa lủng lẳng đôi tay còn bết máu
Nằm im lìm trên từng chiếc băng ca
Đứa vừa chết phủ tang cờ, đôi mắt
Còn lăn tròn hai hàng lệ xót xa
 
Xin cám ơn cho tôi còn gặp lại
Dù các em về trong một thoáng mơ thôi
Dù các em về không còn nguyên thân xác
Nhìn được nhau cũng đủ gượng môi cười
 
Trong mơ tôi từng dãy bàn lớp học
Nằm đìu hiu, cây phượng đứng im lìm
Mắt cay cay tôi tưởng mình sắp khóc
Nhớ các em giờ trăm đứa trăm miền.
Lê Văn Trung - Tạp chí Bách khoa, số 309, ngày 15-11-1969

 

TRUYỆN CỔ

Rồi cũng như từng câu truyện cổ
Ta ngồi kể mãi dưới sương khuya
Ta ngồi nghe ta như đứa trẻ
Nghe bà kể chuyện mà nằm m
 

Mơ thấy đêm xanh màu áo mỏng
Em về trong vắt một làn hương
Mơ thấy bồn hoa mùa thu trước
Nhớ ai mà nở nụ hoa vàng

Mơ thấy đôi chim về xây tổ
Quấn quýt đan từng sợi ái ân
Mơ thấy ta ngồi trên bến cũ
Nhìn sóng tan từng vòng vô tâ

Ta biết tình là câu chuyện cổ
Ta ngồi ta kể để ta nghe
Ta nghe bằng một linh hồn nhỏ
Bằng tấm lòng trong như suối khe.

                                Lê Văn Trung

 

TỪ HẢI MỜI RƯỢU THÚY KIỀU

 

sao em chẳng uống cùng tôi

chén chua chén xót ngậm ngùi Kiều ơi

bao năm cạn chén rượu người

dở cơn say tỉnh dở lời trăm năm

 

đầy vơi mấy chén thăng trầm

đục trong mấy chén hợp tan bọt bèo

mời em dù có ít nhiều

cùng tôi uống chén rượu chiều tàn đông

 

tiếc gì đâu một giang sơn

tiếc làm chi chuyện giáo gươm chiến trường

hắt hiu một ngọn cờ hàng

 trả cho xong nợ phù vân hỡi người

 

này em hãy uống cùng tôi

chén oan nghiệt rót tận trời tang thương

mười lăm năm chén đoạn trường

 sá gì một chén sau cùng Kiều ơi

 

đắng cay uống giọt lệ người

uổng công ngang dọc uổng đời trượng phu

mong chi khanh tướng công hầu

 cân đai áo mão bạc đầu lợi danh

 

cùng tôi cạn giọt rượu tình

hợp tan dâu bể xin đành mai sau.

Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


TỨ TUYỆT

 
1
Thơ như chén rượu đời cay nghiệt
Uống mãi mà không cạn nỗi sầu
Ta đi trăm nẽo đường xuôi ngược
Trời đất chưa tàn cuộc bể dâu
2
Trở lại vườn xưa tìm lối cũ
Thềm rêu mờ nhạt dấu chân người
Sau hè cây khế hoa tàn rũ
rụng tím như còn thương nhớ ai.
 
3
Em đã vì ta mà lận đận
Thân cò lặn lội mấy mươi năm
Ta như tên lính già thua trận
Đành nợ em rồi một tuổi xuân
1998 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)

TƯỞNG NIỆM

Em lẫn khuất khắp thiên đường địa ngục
Ta buồn tênh ngồi đợi giữa trần gian
Cành hoa úa trên tay người buổi ấy
Vẫn còn nguyên dòng lệ ấm vô cùng.

                                     Lê Văn Trung

Tưởng Rằng

Tưởng rằng sớm đã lên đường
Ngờ đâu nhân thế còn buồn vui theo
Đành thôi ngồi lại bên chiều
Hoa chưa vàng rụng còn hiu hắt chờ
Cám ơn hoa đã vì ta
Còn run nhè nhẹ nỗi tha thiết đời

Tưởng rằng ta sớm rong chơi
Con giun con dế ru ời à ru
Ngờ đâu bông khế tím ngời
Rụng vào thơ, bỗng nhớ lời trăm năm
Cám ơn thơ đã không đành
Bỏ ta ngồi giữa vô tình nhân gian

Tưởng rằng đi rất nhẹ nhàng
Thì ra ĐI - Ở hoang đường như nhau.

Lê văn Trung

TUYỆT LỘ

Rồi những mùa xanh tiếp tiếp đi
Dặm ngàn thiên lý gió sương bay
Giang hồ bạc thếch hồn ly khách
Chén rượu nhân quần men đắng cay

Tìm ai giữa đất trời mông quạnh
Đốt đuốc soi lòng, ta với ta
Đã liệm trăm năm vào đất lạnh
Còn đâu hương sắc mộng phù hoa

Sá gì gom hết ngàn thu lại
Nhân thế vàng như rừng úa vàng
Sá gì đập vỡ trăm hồ rượu
Trời đất cơ hồ tuyệt mỹ nhân

Ta say từ buổi em là rượu
Ta tan từ độ em là mây
Ta phai từ thuở hương là gió
Từ trăng chìm dưới bến sông n

Rồi những mùa xanh trôi tiếp tiếp
Trùng trùng vô tận kiếp nhân sinh
Chén rượu nhân quần xin cạn hết
Ta và em lạc giữa phận mình.

                           Lê Văn Trung

 

 

 

 


No comments:

Post a Comment

R

Rồi có một ngày - Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ – Rồi đành lãng quên - Rót về đâu ngàn dặm chén hồ trường – Rụng xuống trang thơ ...