Sunday, October 11, 2020

R

Rồi có một ngày - Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ – Rồi đành lãng quên - Rót về đâu ngàn dặm chén hồ trường – Rụng xuống trang thơ đã ố vàng - Rượu đắng – Rượu đời ta đã cạn – Rượu đời ta hay lệ của người – Rượu giang hồ - Rượu nào chảy mãi chiếc ly không - Rượu tầm xuân - Rượu và men

RỒI CÓ MỘT NGÀY

Rồi sẽ có một ngày
Anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Anh theo phía mặt trời dẫn lối
Vào trong đêm

Không như những Pharaon đi về phía bờ tây sông Nil
Mang theo khổ đau mang theo hạnh phúc mang theo châu báu mang theo khát vọng mang theo tình yêu mang theo ảo tưởng một đời
Không bao giờ nguôi ngoai
Không bao giờ thỏa nguyện

Rồi sẽ có một ngày anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Xin đừng để anh mang theo những điều chưa viên mãn
Đừng để anh mang theo những bóng hình nhòe nhoẹt quỷ ám ma trơi lọc lừa gian dối
Đừng để anh mang theo những dục vọng thấp hèn những mong ước nhỏ nhoi
Của một đời anh lao đao lận đận từng giây từng phút từng giờ từng ngày từng tháng từng năm

Rồi sẽ có một ngày
Anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Không mang theo gì
Không tiếc nuối điều chi
Không buồn không vui không hờn không giân
Anh đi theo phía mặt trời dẫn lối
Vào trong đêm
Không còn gì cho người
Không còn gì cho em
Không như những Pharaon
Lúc cuối đời đi về phía bờ tây sông Nil
Còn trói buộc quá nhiều hệ lụy

Anh chỉ là giọt sương
Anh chỉ là gợn mây
Rơi vào phía bờ tây
Rơi về phía bờ tây
Dòng sông đời anh

Rồi sẽ có một ngày
Rồi sẽ có một ngày.

            Lê Văn Trung

 

 RỒI CÓ MỘT NGÀY ANH SẼ KHÔNG CÒN LÀM THƠ

Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Khi mặt đất đã chìm trong bóng tối
Khi tiếng khóc vang lời kinh sám hối
Của linh hồn anh vừa chết trong hồn em

Khi trái tim anh lặng lẽ im lìm
Những nhịp đập chỉ là lời trăn trối
Chúa cũng bỏ quên phép mầu cứu rỗi
Thơ úa vàng tơi tã một trời tang

Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Măt trời chết sau khu đồi vĩnh biệt
Cả nhân loại trước con đường hủy diệt
Không nhiệm mầu nào quay lại thuở hồng hoang

Lửa cháy thiên thu lửa cháy điêu tàn
Thơ tro bụi không luân hồi sinh tử
Thơ vỡ nát từng mãnh hồn tan vỡ
Thơ về đâu? Không địa ngục thiên đàng

Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Máu sẽ chảy như một dòng nham thạch
Máu sẽ khô phơi bầm trên mặt đất
Linh hồn thơ lạc lõng giữa hoang vu

Không còn ai về nhỏ lệ bên mồ
Trong hố thẳm trái tim tình ngưng đập.

                                   Lê Văn Trung

 

RỒI ĐÀNH LÃNG QUÊN

 

Ta mệt nhoài lội ngược
Em cam đành về xuôi
Hai mảnh đời hai lối
Hai mảnh tình hai nơi

Thác ghềnh xô bờ đá
Ta tróc vảy trầy vi
Ta tàn hơi đói lả
Chết bên bờ thiên tai

Em nuôi hồn biển lớn
Mộng chín trái tim hồng
Trăm năm còn khát vọng
Giữa muôn trùng nhân gian

Rồi ngày cơn bão dữ
Nước dâng tràn tai ương
Ta chìm theo nước cuốn
Ta trôi cùng tang thương

Bập bềnh vùng biển động
Xác vật vờ lênh đênh
Em vừa tàn cơn mộng
Đành đoạn cùng lãng quên
 

RÓT VỀ ĐÂU NGÀN DẶM CHÉN HỒ TRƯỜNG


Có chén rượu ta uống hoài không cạn
Rượu nhớ người men rượu úa hương phai
Năm mươi năm giữa muôn trùng hoạn nạn
Năm mươi năm như một tiếng thở dài

Có chén rượu mời nhau mà lệ buốt
Người phương trời áo bạt gió tàn đông
Ta ngồi giữa nhân gian mà bật khóc
Thương phận đời trôi lạc mấy dòng sông

Có chén rượu ta rót vào vô tận
Nghe trùng xa sóng mỏi mệt xô bờ
Nghe tiếng gọi tận cội nguồn quên lãng
Là ly tan!
Từ đấy!
Mộng trùng lai!

Rượu ta chảy vào thơ
Tàn cơn mộng
Có ai về ngồi lạnh dưới sương đêm
Rượu ta chảy tràn qua bờ vô vọng
Em không về
Ly rượu úa
Đầy trăng

Em không về trong suốt cuộc trăm năm
Có ly rượu chờ ai mà chưa cạn
Có ly rượu chứa men sầu vô hạn
Rót về đâu?
Ngàn dặm
Chén hồ trường. (*)

Lê Văn Trung
* Hồ trường. Nguyễn Bá Trạc

 

RỤNG XUỐNG TRANG THƠ ĐÃ ÚA VÀNG

Em ơi chiếc lá mùa thu cũ
Rụng xuống trang thơ đã ố vàng
Những câu thơ viết còn dang dở
Như vành trăng khuyết suốt trăm năm

Những câu thơ úa màu rêu úa
Vùi xác xơ mơ dấu chân người
Khi gió mùa xanh xao xuyến gọi
Lời thơ rụng xám lá thơ rơi

Thơ chưa kịp gửi lời chia biệt
Ta đợi - rồi em chẳng trở về
Ta đợi như bờ xanh mòn mỏi
Em về, dù chỉ để chia ly

Em về, dù chỉ vài chung rượu
Uống như uống cạn nỗi đau đời
Đập vỡ ly rồi chia mỗi ngã
Đập vỡ ly rồi, quên lãng thôi

Hãy trở về! Dù không hò hẹn
Gặp nhau cho vẹn nghĩa trần gian
Cho dẫu lòng như mùa thu cũ
Rụng giữa câu thơ đã ố vàng.
               Lê Văn Trung 9.11. 19

RƯỢU ĐẮNG

Rượu ủ vào trăng! Hề tài tử!
Trăng ướp vào thơ! Hề giai nhân!
Hỡi ta như một vì sao lạc
Bỏ lại bên trời cuộc thế gian

Tiếp tiếp phân ly mù hạnh ngộ
Năm mươi năm dang dỡ muộn màng
Trăng xưa đã khuyết vào duyên nợ
Sóng vỗ nghìn xưa giấc mộng tàn

Em về tay níu chùm hoa muộn
Nở giữa lòng ta buổi cuối đông
Để vương sợi tóc mùa quên lãng
Rụng xuống tình ta mấy giọt buồn

Trời đất đã đành tâm cay nghiệt
Bỏ ta tàn cuộc biển dâu này
Trăng ướp vào thơ hồ lệ biếc
Em ướp vào ta men đắng cay.

                       Lê Văn Trung


RƯỢU ĐỜI TA ĐÃ CẠN

Ta ngồi uống mãi chiếc ly không
Rượu chảy trăm năm đã cạn dòng
Hình như trong đáy ly buồn bã
Giọt lệ người như một tấm lòng
Rượu đời ta, chén rượu hoàng hôn
Ta đang cạn chén đời quên lãng
Ta đang say, chén vỡ rượu tràn

Người còn không áo mỏng sương chiều
Người còn không tóc rối mềm vai
Ta nghe tiếng gió đang thầm thỉ
Tình đã phai từ trong thiên tai

Ta uống đời ta ly rượu cạn
Ta uống tình ta men rượu cay
Ta biết ngàn năm là vô tận
Sao còn buồn chi! Còn đắng cay!

Đập vỡ bình! Vỡ cả hồn không
Ôi rượu đời ta đã cạn dòng
Làm sao say được đêm tàn muộn
Làm sao quên mà không đau lòng!

                     Lê Văn Trung


RƯỢU ĐỜI TA HAY LỆ CỦA NGƯỜI


Ôi rượu đời ta em chẳng thể
Uống giùm cho cạn buổi tàn thu
Thì sá gì đâu nghìn giọt lệ
Giam đời ta giữa cõi sa mù

Hạnh phúc chỉ là cơn ảo mộng
Tan như giọt rượu cháy môi tình
Hạnh phúc chỉ là cơn biển động
Ta con thuyền nhỏ giạt lênh đênh

Ta rót cho đầy ly dỡ dang
Ta uống cho tàn đêm nguyệt tàn
Tình em là một vành trăng ảo
Tình em là một màu mây tan

Ta rót cho tràn ly cuối cùng
Ta uống cho cạn dòng tai ương
Mai kia ta gửi hồn sương khói
Rồi cũng tan chìm như khói sương

Em chẳng vì ta mà uống cạn
Ôi đời ta, còn chiếc ly không
Năm mươi năm lòng sầu vô hạn
Năm mươi năm rượu chảy khô dòng

Đêm nay ta rót vào vô tận
Rượu đời ta hay lệ của người
Hạnh phúc nổi chìm trong hoạn nạn
Chảy dài trong chén rượu đầy vơi.

                            Lê Văn Trung


RƯỢU GIANG HỒ


Đêm nay ta mời ngươi ly rượu
Ngày mai đâu hẹn được tương phùng
Thời chiến quốc mong gì sum họp
Gặp nhau đây có rượu ta mừng

Ngươi hãy nốc cạn ly này nữa
Áo phong trần lau bụi đường xa
Đời loạn lạc sá gì dâu biển
Ngươi giang hồ, ta kẻ không nhà

Bắt chước người xưa ngồi giữa chợ(*)
Uống cùng ta, tên tửu đồ gàn
Ngâm thơ chính khí mà nước mắt
Như dòng máu ứa hờn căm căm

Ta có buồn đâu, đời bạc thếch
Ta có say đâu, rượu đắng cay
Thiếu mẹ, vắng cha, còn có bạn
Đời dạy ta có ngục tù đày

Ngươi hãy nốc cạn ly này nữa
Ly rượu mừng ngươi đã gặp ta
Rũ áo giang hồ say đi nhé
Rượu là cơm, quán chợ là nhà

Hãy uống cùng ta cho có bạn
Gặp đây hồ dễ hẹn ngày mai
Ngày mai ta biết về đâu chứ
Ta biết về đâu, gió bụi này?

Ngươi hãy nốc cạn ly này nữa
Ly rượu buồn ta sắp chia tay
Đời dạy ta đừng bao giờ khóc
Cuộc sống là một thoáng mây bay

Đời dạy ta từng ngày cô độc
Mỗi con người là một lưỡi dao
Làm đao phủ với mình trọn kiếp
Chém đời mình những nhát thật đau

Hãy nốc cạn một ly này nữa
Ly rượu buồn đọng giữa tim ta
Ly rượu từ ba mươi năm trước
Uống đi rồi ta sẽ chia xa

Đêm nay ta mời ngươi uống rượu
Uống thật say, hãy uống thật say
Có nghĩa gì đâu, thời chiến quốc
Đời ta còn, mất, có ai hay

Thôi chia tay, giả từ nhau nhé
Ngươi giang hồ, ta kẻ không nhà
Gặp nhau uống cạn vài ly rượu
Nghĩa gì, đời dẫu có quên ta.

Lê Văn Trung

(Tuần báo KHỞI HÀNH-1969)
(*) Ý thơ Nguyễn Bính

 

RƯỢU NÀO CHẢY MÃI CHIẾC LY KHÔNG

Chưa rót mà sao lòng đã cạn
Ta ngồi soi bóng chiếc ly không
Em ướp tàn phai vào viễn mộng
Ta uống tàn phai mà buốt lòng

Ta rót trăm năm! Hề! Dỡ dang
Ta uống trăm năm! Hề! Muộn màng
Ôi hồn ta vỡ như ly vỡ
Ôi lòng ta tan như mây tan

Trăng xưa đã khuyết, vành trăng bạc
Tình ta chưa khuyết đành phôi phai
Rượu chảy qua đời ta hoạn nạn
Rượu chảy qua đời ta thiên tai

Chưa rót, tình ơi! Đừng rót cạn
Ta còn mơ mãi một cơn say
Ta còn đau với ngàn cơn mộng
Tình ơi! Ly vỡ! Rượu chưa đầy

Ta rót trăm năm! Hề! Ly không
Ta uống trăm năm! Hề! Đắng lòng
Em có vì ta mà đập vỡ
Ly đời ta, rượu chảy vô cùng

                             Lê Văn Trung

 

Rượu Tầm Xuân

Khi buồn quá ngâm dăm câu thơ cổ
Đi lêu bêu khắp phố sá Sài Gòn
Ta chợt nhớ thời em còn nhỏ xíu
Mà làm ta say khướt rượu tầm xuân

Ai biết đâu bổng một tối trăng rằm
Ta tỉnh dậy với một cành hoa úa
Tình vội đến vội đi ta cứ ngỡ
Người trăm năm đùa cợt nẻo phù vân

Cuộc biển dâu biến hóa giữa phong trần
Lòng thiếu phụ "bạch đầu dương liễu sắc"
Ta thì vẫn lêu bêu đời lang bạt
Năm mươi năm bèo bọt mấy vần thơ

Năm mươi năm chưa cạn chén giang hồ
Còn chếnh choáng rượu tầm xuân mật ngọt
Giọt hệ lụy chảy tràn dòng nước mắt
Tan vào đâu trong mỗi phận đời ta

Năm mươi năm ta cứ tưởng ngày qua
Còn say khướt rượu tầm xuân túy lúy
Ta cứ ngỡ cành hoa chiều thiếu nữ
Tình trăm năm đâu dễ đã phai vàng

Ta trở về tìm lại một vầng trăng
Ôi "nhân diện bất tri hà xứ khứ"
Tiếng ai hát buổi hoàng hôn góa phụ
Lời bi thương nhuộm trắng dải Ngân Hà

Ta về đây buồn với mảnh trời xa
Buồn với nỗi buồn xưa lòng vẫn nhớ
Chén rượu cũ tầm xuân vừa mới nở
Đã làm ta say khướt giữa trần gian.

Lê Văn Trung
Trích Cát Bụi Phận Người – 2006

 

RƯỢU VÀ MEN


Đã lâu rồi ta không uống rượu
Cứ ngỡ tình cũng sớm phai men
Đâu biết men tình em nồng hơn men rượu
Nên ta một đời ngất ngưỡng chông chênh
Đâu biết men tình em dễ ghiền hơn men rượu
Nên ta một đời cứ đảo đảo điên điên
Có người bạn gửi về cho chai rượu (*)
Ta để rượu một bên và tình em một bên
Rượu chẳng dễ vơi và tình em khó cạn
Nên trọn đời ta bấp bấp bênh bênh
(Này người bạn ở bên trời có biết
Rượu nồng men và tình dậy mùi hương).

Ta đã cuối đời, này bằng hữu
Chốn sơn lâm cùng cốc ta dựng lều
Chuyện nhân thế cứ xem như mộng ảo
Không biết đời mình dài đến bao nhiêu
Ta rót nốt những giọt sầu sau hết
Mời cả nhân gian, đời đã xế chiều.
Lê Văn Trung
(*): rượu-sương-biên-thùy

S

 Sắc Màu Đà Lạt – Sao Chẳng Đành Bỏ Lại - Sao Đành Nhuộm Tím Mùa Thu – Sao đành quên hết cuộc tình duyên - Sao Không Là Nửa Trái Tim Mà Là Chiếc Xương Sườn - Sao Không Về Kịp Buổi Tàn Thu – Sao Người Không Về - Sầu Nghe Tóc Rụng Cuối Trời Tang Thương – Say Tỉnh Cùng Em - Sẽ Có Lúc - Sinh Nhật (2 bài) – Sinh Nhật Cuộc Tình - Sinh Nhật Giấc Mơ - Sợi Tóc – Sớm Tinh Mơ Nhóm Lửa Pha Trà - Sóng Bạc Đầu – Sông Chảy Về Đâu - Suối Nguồn Im Lặng - Sương Tan - Sương Thu


SẮC MÀU ĐÀ LẠT

em đi trong khói sương chiều
hồn – tôi – Đà - Lạt hắt hiu gió buồn
áo hoàng hôn khuất đồi thông
còn biêng biếc cả một vùng chiêm bao
Đà Lạt 1996 - Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


SAO CHẲNG ĐÀNH BỎ LẠI
Tặng Vinh

thế nào rồi cũng phải
bỏ đất trời mà đi
 trời đọa đầy khổ ải
đất chẳng xót thương gì

thế nào rồi cũng phải
bỏ cõi người mà đi
bỏ tình em ở lại
 có ngọt bùi đắng cay

thế nào rồi cũng phải
bỏ lại hạt bụi này
bỏ lòng thơ cỏ dại
bỏ một đời mây bay

bỏ một chiều cuống quit
bỏ một đêm điên cuồng
bỏ một ngày đói khát
uống cạn dòng tang thương

thế nào rồi cũng phải
bỏ hết niềm mê say
với bao dòng hệ lụy
trói buộc xác hồn này

sao chẳng đành bỏ lại
bài thơ còn dở dang
sao chẳng đành mãi mãi
quên biệt cõi trần gian

mày bỏ trời đi đâu
mày bỏ đất đi đâu
làm sao mà giấu được
những vết hằn thương đau

mày bỏ người đi đâu
mày bỏ tình đi đâu
hạt bụi mầy còn đó
nằm lạnh dưới mồ sâu.
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)

SAO ĐÀNH NHUỘM TÍM MÙA THU

(Thơ cho Cõi Lặng Im)

1

Sao đành nhuộm tím màu thu
Cho vàng tôi rụng lá mù sương xưa
Sao đành giăng mắc sợi mưa
Cho hồ mắt gợn sóng bờ khuya tôi
Sao đành nhỏ giọt buồn rơi
Cho đàn tơ chạm phím rời rả đau


2
Sông tôi chảy một dòng sầu
Nhớ xưa áo lụa qua cầu vàng bay
Nhớ màu sông như màu mây
Nhuộm vào tóc rối làm say hương chiều


3
Bờ lau bải sậy tịch liêu
Sông tôi chảy một dòng hiu hắt buồn
Nhớ người đứng giữa mênh mông
Thả câu thơ nổi bềnh bồng rong rêu.


4
Chim buồn nghẹn một tiếng kêu
Giọt rơi u tịch chìm theo bóng chiều
Mưa đồi Tây! Mưa đồi Tây!
Mang mang ngày nối đêm dài mang mang.


5
Sao đành nhuộm tím thu vàng
Thơ tôi nhuộm tím mây hoàng hôn xưa
Sao đành đốt một tờ thư
Tàn tro thiên cổ bây giờ còn bay.


6
Rồi tôi với cuộc chơi này
Chưa tàn dâu biển lại đầy biển dâu
Sông tôi chảy một dòng sầu
Bóng người với sóng xô vào bờ xa.


7
Quẩn quanh trong cõi người ta
Mỗi thiên thu, mỗi sát na cũng đành
Sông người chảy một bờ quên
Sông tôi chảy một dòng lênh đênh buồn


8
Mưa đồi Tây! Mưa đồi Đông!
Mưa giăng nỗi nhớ, mưa chùng niềm đau
Mưa nghìn xưa, mưa nghìn sau
Mưa như nghìn giọt lệ trào thiên tai.


9
Thuở trăng áo lỏng khuy cài
Để hương quỳnh chảy ra ngoài chiêm bao
Thuở trăng hé nụ hồng đào
Để men ủ giấc đêm vào dạ lan
Thuở trăng chưa mộng sang rằm
Sao đành nhuộm tím thu vàng bến xuân.


10
Người về từ cuộc trăm năm
Tay ôm mộng biếc tay cầm giấc mơ
Rồi đành thả nổi câu thơ
Nghe đau giọt lệ ướt tờ thư xanh
Để thơ trôi giạt cuối ghềnh
Vết thương còn đọng chút tình, chưa tan.


11
Áo xưa nhuộm tím thu vàng
Cho đau lá rụng bên ngàn sương phai
Người về lạnh một vòng tay
Ôm không trọn cõi tình đầy vết thương.
                           Lê Văn Trung


SAO ĐÀNH QUÊN HẾT CUỘC TÌNH DUYÊN

Ta rót ta vào trong cốc rượu
Thấy đời nghiêng ngã cuộc tình em
Ta rót hồn ta buồn lệ ứa
Ai rót vào lòng em nhớ quên?

Đập vỡ ly không rượu vỡ tràn
Đập vỡ sầu xưa sầu chưa tan
Ta nghiêng bầu rượu, lòng chưa cạn
Ta nghiêng tình vơi, tình chưa vàng

Sao đành bỏ ta! Này rắn dữ
Ta ăn trái cấm tình thương đau
Sao đành bỏ ta! Thần cám dỗ
Sao không cùng ta cạn cuộc sầu

Ta rót ta tràn ly ngàn năm
Ta rót đời ta buồn căm căm
Hỡi ta rượu chảy tàn cơn mộng
Ta rót về đâu giọt lệ bầm

Sao đành bỏ đi, sao đành quên
Sao đành quên hết cuộc tình duyên
Ôi rượu đời ta như lửa cháy
Ta rót về đâu? Em! Hỡi em!
Lê Văn Trung 
Chú thích:

Bài này ban đầu có tựa đề là QUÊN ĐI.  Nhạc sĩ Thu Nguyễn và Nguyễn Dương Quang đã soạn thành ca khúc.


SAO KHÔNG LÀ NỬA TRÁI TIM MÀ LÀ NỬA XƯƠNG SƯỜN

Đừng nói với tôi những lời yêu dấu
Đừng nỉ non thề thốt thủy chung
Bởi Thượng Đế đã một lần nhầm lẫn
Adam đi quên khóa cổng địa đàng
Giá Thượng Đế chia trái tim Adam làm hai nửa
Một nửa cho tôi và một nửa cho em
Thì có lẽ dù ngàn trùng dâu bể
Hai đứa mình chung một trái tim
Người lại ngây thơ chỉ lấy chiếc xương sườn
Tạo hình tượng người đàn bà vô tình thiếu một trái tim
(Thế mà từ lâu tôi vẫn cuồng tín cả tin
Em hiển Thánh trong ơn lành của Chúa
Ôi một nửa trái tim tôi bốc lửa
Tôi ngỡ tình em cháy rực cả thiên đàng
Và một nửa trái tim tôi còn lại
Vẫn nguyện lòng dâng cả dưới thiên nhan.
                                          Lê Văn Trung 


SAO KHÔNG VỀ KỊP BUỔI TÀN THU

Sao đã vàng phai rồi hỡi thu
Ai phơi nghìn giọt lệ sa mù
Ai lay run rẫy hồn mây xám
Ai kẻ vào thơ một vết sầu

Tôi réo tôi gào tan cõi mộng
Thu ở phương nào? Em ở đâu?
Đêm tôi trăng chếch đồi cô quạnh
Đêm tôi lạnh ngắt màu chiêm bao

Em mộng nghìn phương ngóng nghìn phương
Trăng tôi hiu hắt một phương buồn
Tình nỡ đành quên tình đành đoạn
Thuyền đi quạnh quẻ một bờ mong

Sao không về kịp buổi tàn thu
Sao chẳng vì nhau mà đợi chờ
Là muôn kiếp trước chưa hò hẹn?
Là nghìn năm sau như cơn mơ?

Thôi thế! Thôi mù xa! Thế thôi!
Trăng xưa rụng chết lạnh bên đồi
Tôi đem thơ liệm vào hoang mộ
Tấc lòng thiên cổ sầu khôn nguôi.
                                   Lê Văn Trung 

SAO NGƯỜI KHÔNG VỀ

Sao người không về trên toa tàu tình nhân
Tôi con đường sắt chạy song song
Sao người không về
Sân ga nhỏ
Sân ga tôi buồn suốt một mùa đông
Sao người không về trên chiếc thuyền hoa
Dòng sông tôi bãi quạnh đôi bờ
Sao người không về trên bến cũ
Bến đời tôi hiu hắt trong mưa
Ai kể trong đêm chuyện tình buồn
Ai kể về tôi hay về người
Bàn tay níu vói phương trời lạ
Sợi tóc nào chìm trong sương phai
 
Người không về
Tôi như mùa đông
Sao người không về
Mang theo hoàng hôn
Hồn tôi nắng úa bên bờ mộng
Tình tôi bọt sóng tàn bến sông
Sao người không về
Đêm trăng mù sương
Sao người không về
Tôi quán ven đường
Lòng tôi? Ly khách!
Tình ly khách!
Năm mươi năm một câu chuyện buồn
Sao người không về
Sau chiếc xe tang
Sao người không về
Nến cháy hai hàng
Còn tiếc gì nhau đôi dòng lệ
Còn đau gì nhau lời chia tan.
Lê Văn Trung
SẦU NGHE TÓC RỤNG CUỐI TRỜI TANG THƯƠNG

Thổi về đâu gió hoàng hôn
Mà nghe thao thiết nỗi buồn vàng hanh
Trôi về đâu mà lênh đênh
Màu mây ảo mộng mong manh cuối trời
Nhớ về đâu mà không nguôi
Tương tư từng sợi tóc người chiều mưa
Trôi về đâu cõi xa mờ
Sông tôi sóng vỗ đôi bờ hoang vu
Trăm năm lạc mất đời nhau
Còn không bải biển nương dâu lỡ bồi
Chiều nay gió lộng phương người
Sầu nghe tóc rụng cuối trời tang thương.
                               Lê Văn Trung
(Bài thơ viết tặng một người đã trải qua cơn bịnh hiểm nghèo hơn 10 năm qua)
SAY TỈNH CÙNG EM

Em vẫn biết ta chưa từng điên dại
chỉ giả vờ say tỉnh với em thôi
bởi đôi khi ta giả khóc giả cười
từng hạt muối xát đau từng khúc ruột

từng nhát chém buốt tê hồn gỗ mục
thơ đời ta không trọn với ta rồi
ta đợi bên lề nhân thế buồn vui
ly rượu đắng ta mời ai uống cạn

em có đến để cùng ta bầu bạn
nghĩa tình này đâu sá tỉnh hay điên
ta quá ngu ngơ quá đỗi ngoan hiền
để được nhận được cho chút lòng chân thật

ta đâu phải như cái phường tệ bạc
ngắm nhìn mây quên áo lụa chiều mưa
kẻ qua sông quên một bóng đò đưa
dòng nước chảy đìu hiu hồn lau sậy

ta nghe đời lịm xuống những hoàng hôn
bến bờ đâu ta gửi lại nỗi buồn
sao cứ mãi lênh đênh hoài số phận
này ta hỡi tên lính già thất trận

súng gươm đâu tơi tả cả hồn ngươi?
nếu phải đi cho trọn kiếp con người
thì em hỡi còn buồn vui chi nữa
chén oan nghiệt ta uống là duyên nợ

dù tỉnh say ta giữ hết cho mình
dù một giọt buồn rơi xuống chân em
đừng giẫm nát bởi hồn ta ở đó
đừng nhìn xuống bóng đời nhau sẽ vỡ
dù có yêu ta dù có vô tình
dù hoàng hôn níu gọi chút bình minh

em có thấy trong giấc đời say tỉnh
giọt nước mắt rơi hoen mờ nhân ảnh
em có về lòng có nhẹ nguồn cơn
có tình ta theo gió lạnh mùa sang
em sẽ thấy một trăm ngàn năm cũ
ta ở đó – một linh hồn đói lả
vẫn lang thang tìm bóng một con người.
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


SẼ CÓ LÚC
  
   sẽ có lúc em quên điều đáng nhớ
một đôi khi ta nhớ cái nên quên
trần gian hởi trăm năm là bé nhỏ
chuyện nhớ quên sao lẫn lộn vô chừng

sẽ có lúc em đi là đi mãi
ta ngu ngơ lẩn thẩn chạy vòng vòng
ôi kim cổ qua muôn ngàn giông bão
ta bạc đầu tơi tả áo thanh xuân

   sẽ có lúc nơi bến bờ xa lạ
cuộc buồn vui không vướng bận trong đời
chiếc thuyền nhỏ đưa em về muôn ngã
không dòng sông nào là của riêng tôi

sẽ có lúc đêm tàn trăng thiếu phụ
câu thơ xưa chừng nhạt ý phai lời
ta khờ dại gọi tên người dưới mộ
tiếng dội vào đá núi lạnh sương rơi

sẽ có lúc nơi cuối đường sinh diệt
nợ phù hoa em trả lại muôn trùng
ta những tưởng trong phút giờ ly biệt
em mang theo chút kỹ niệm sau cùng

ôi trọn kiếp cứ mơ hồ ảo tưởng
cuộc trần gian phù phiếm có ra gì
khi ôm chặt biết bao là ước vọng
bỗng một chiều gió cuộn khói sương đi

điều đẹp nhất chẳng còn ai giữ lại
nến bi thương tôi thắp lệ hai hàng
đã đến lúc ra đi là đi mãi
ai vá giùm cho kín áo tang thuơng

thôi dẫu nhớ dẫu quên đừng vướng bận
cõi trăm năm hiu hắt bóng con người
em với ta như muôn ngàn số phận
lạc thiên thu giữa hệ luỵ đầy vơi
                        Lê Văn Trung
(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)

SINH NHẬT

Sinh ra đời là nối cuộc rong chơi
Là tiếp tục bao dặm đường dang dỡ
Trần gian ơi còn phù du trắc trở
Ta còn về rộ nở đóa từ tâm

Còn luân hồi nên còn chạm trăm năm
Ta sinh ra để biết màu dâu bể
Ta sinh ra để biết mình không thể
Mãi kiếm tìm mộng ảo giữa bao la

Sinh ra đời để nhìn rõ cái ta
Còn khép mở đi về trong vô vọng
Chưa chạm vô cùng nên còn chiếc bóng
Của kiếp người giữa bồi lở tàn phai.

Lê Văn Trung

SINH NHẬT
Hôm nay ngày sinh nhật tôi
Vì nhau xin thắp nụ cười lên mội
Giấu cho kín nỗi ngậm ngùi
Mà đi cho trọn quãng đời chông chênh.
Lê Văn Trung

SINH NHẬT CUỘC TÌNH

Ngày tháng cũ theo nhau về áo não
Trôi về đâu buồn suốt một dòng sông
Em gói vội mùa thu trong chéo áo
Mà sầu xưa len lén nụ hoa vàng
Tôi thắp lại tình tôi trăm ngọn nến
Sinh nhựt mình, tôi sinh nhựt mùa thu
Dù em đã trăm vạn lần lỗi hẹn
Mây đời tôi trôi mãi phía xa mù
Sương rất mỏng như mắt người sương mỏng
Nhìn về đâu không thấy bóng tôi buồn
Không thấy nắng vừa thu trong hồn tôi chợt sáng
Không thấy sông chiều hiu hắt bến hoàng hôn
Sương rất mỏng, sương rối bời trên tóc
Bay về đâu mà trắng mấy dòng hương
Bay về đâu mà lệ mềm môi ngọc
Bay về đâu mà áo lụa vàng ươm
Trăm năm hỡi, về tôi mừng sinh nhưt
Sinh nhựt cuộc tình, tôi sinh nhựt mùa thu.
                                         Lê Văn Trung
SINH NHẬT GIẤC MƠ

Tôi thắp tình tôi trăm ngọn nến
Em về sinh nhựt giấc mơ tôi
Giấc mơ từ buổi chưa hò hẹn
Từ buổi em là mơ, thế thôi

Từ buổi sân trường không có nắng
Mà áo vàng phai gió nguyệt vàng
Từ buổi tóc cài nơ lụa trắng
Và mây tôi chìm trong sương giăng

Em về sinh nhựt giấc mơ tôi
Xin thắp cho thơ giọt lệ ngời
Và rót vào thơ dòng diệu ngữ
Thơm lời ngà ngọc nở trên môi

Em trắng trong thơ một đóa quỳnh
Hương mùa xưa ướp rượu nồng men
Em giăng lời hát vàng nhung lụa
Và thắp lên trăm ngọn nến tình.
                            Lê Văn Trung

SỢI TÓC
1*
Em cầm sợi tóc trên tay
Nghe trăm năm gọi mộng ngày tàn phai
Thấy trong xương cốt hình hài
Nỗi tro bụi đã chia bày tử sinh
Sợi buồn rụng cõi lãng quên
Sợi đau rụng tím cuộc tình nhân gian
Sợi tan sương khói điêu tàn
Sợi trôi theo sóng vỡ tràn bến sông


2*
Anh ngồi nhìn những màu mây
Bay không định hướng bay hoài nghìn năm
Rồi một hôm lòng chợt buồn
Màu mây năm cũ bay không trở về
Người cầm sợi tóc trên tay
Rằng mây năm cũ tóc này là đây
Người cầm sợi tóc trên tay
Rằng tình duyên đã có ngày trùng lai
Tạ ơn trời biển sâu dày
Màu mây thương hải còn đây tóc người


3*
Đếm từng sợi tóc em bay
Anh nghe ngày nối tiếp ngày tìm nhau
Phương em tóc có xanh màu
Thì xin em chải tóc vào trong thơ
Tóc người là lụa là tơ
Tỏa hương diệu ảo mộng hồ sương xanh.
Lê Văn Trung 19.10.19

SỚM TINH MƠ NHÓM LỬA PHA TRÀ

Sáng ra nhóm lửa pha trà
Khói bay lên tận mái nhà của thơ
Hình như mùa cũng đợi chờ
Người về như một cơn mơ hoang đường

Trà thơm hay là mùi hương
Của bàn tay ướp hương nồng ngày xưa
Trà thơm hay lụa trang đài
Phố cài nhan sắc nồng say áo người
Trà thơm hay nụ tình ai
Đêm quỳnh hoa ngát hương bay diệu kỳ

Tôi nhen giọt nắng vàng say
Hứng sương huyền mộng rót đầy lòng nhau
Nhóm lên ngọn lửa nhiệm mầu
Pha hồn tôi với sắc màu thiên thu.
                                     Lê Văn Trung 


SÓNG BẠC ĐẦU


Trăm năm chén rượu không đành uống
Ta rót chưa tàn nỗi nhiễu nhương
Ta gọi ta rền vang đáy mộ
Ai về đứng khóc giữa đêm sương

Cố quận? Mười phương mù cố quận
Mắt mờ muôn dặm bóng tà huy
Có con chim khách ngang đầu ngõ
Gửi một lời đau buổi biệt ly

Ta rót lòng ta đã mỏi mòn
Rượu nghìn năm cũ men chưa tan
Ôi lòng dâu biển hòa trong rượu
Ta rót về đâu hỡi thế gian

Em mãi mù xa trời viễn xứ
Ta con thuyền giạt cuối bờ đau
Dòng rượu đời ta như sóng vỗ
Ta vỗ ngàn năm sóng bạc đầu.
                             Lê Văn Trung 


SÔNG CHẢY VỀ ĐÂU

Cuối cùng! Sông chảy về đâu?
Ngồi nghe sông kể ngàn câu chuyện tình
Lặng trong sóng ngậm ngùi riêng
Chìm trong cát nỗi nhớ quên ngọt ngào

Lênh đênh nhánh lục bình đau
Tình trăm năm nhuộm một màu tím trôi
Cuối cùng! Sông chảy về đâu?
Ngồi nghe sông kể ngàn câu chuyện buồn

Sáo ơi! Lẽ bạn! Xa đàn!
Tiếng kêu rụng xuống bến hoàng hôn xưa
Có người trên bến sông mưa
Rót tràn chén RƯỢU GIANG HỒ (*) buồn tênh!
                                  Lê Văn Trung
(*) Tựa một bài thơ của tác giả



SUỐI NGUỒN IM LẶNG

Hãy lắng nghe IM LẶNG CUỐI CÙNG
Đã về đối mặt với hư không
Cho nghìn đêm cháy nghìn cơn mộng
Cho máu thiên thu rực lửa hồng

Hãy lắng nghe IM LẶNG CUỐI CÙNG
Đang dìm tôi chìm giữa mênh mông
Đang cùng tôi đắm vào vô tận
Réo gọi tôi về MỘT CÕI CHUNG

Ba ngàn thế giới là tro bụi
Một giọt sương em mắt lệ ngời
Có chảy trong tôi niềm cứu rỗi
Cho NGUỒN IM LẶNG sáng tinh khôi.
                                Lê Văn Trung

SƯƠNG TAN


Anh nghe tiếng gọi của chiều
Từ trong nghìn cõi tịch liêu dội về
Lòng nhau chừng đã sương khuya
Chớm tan lạnh giữa nỗi chia biệt người.
                                Lê Văn Trung

SƯƠNG THU
 
Em trải màu sương nhẹ xuống chiều
Sương chìm trong áo lụa trong veo
Sương bay như áo vờn theo gió
Sương mềm như tơ ngọc diễm kiều

Da thịt mù sương hay bừng hương
Hay thơ vừa pha màu mây hồng
Thơ chảy như sương mềm trong tóc
Sương chảy như hương chiều mênh mông

Tôi uống say rồi sương của hoa
Chìm giấc mơ sương mùa thu xa
Áo hay sương mỏng vườn xanh cũ
Em với sương chìm trong giấc mơ

Tôi đang say rồi hoa áo sương
Trời ơi thơ cũng trắng vô cùng
Thơ cũng tan theo màu sương mỏng
Thơ chảy về đâu em biết không?

Lê Văn Trung

R

Rồi có một ngày - Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ – Rồi đành lãng quên - Rót về đâu ngàn dặm chén hồ trường – Rụng xuống trang thơ ...