Friday, August 28, 2020

Vần U - V

 U Hoài – Uống Nhầm Ly Rượu Của Thiên Tai – Uống Rượu Một Mình Nhớ Bạch cư Dị - Và Em Mùa Nguyệt Nở - Và Những … - Và tình yêu đâu phải chỉ là giấc mơ - Vẫn Còn Thăm Thẳm Từng Giọt Sương – Vẳng nghe tiếng goi – Vàng óng tình tháng giêng - Vàng Phai – Vàng Rụng – Vàng Thu - Vắt Cho Khô Cạn Nỗi Buồn – Về - Về Đâu – Về Đâu Cũng Về - Về Đi Duyên Tình Là Trăm Năm – Về Đi Em (5 bài) - Về Đi Ngồi Lại bên Đời – Về Đi! Về Đi Thôi! – Về Lại bắc Cần Thơ – Về Ngang Thành Phố Cũ – Về Nghe Chim Hót Vườn Xưa – Về Nghe Dòng Sông Kể Chuyện – Về Ngủ Giữa Vườn Sương – Vẽ Những Cơn Mơ – Về Phía Ngày Đang Xuống - Về Qui Nhơn Nhớ Hàn Mặc Tử - Về Thôi – Về xưa – Vết Thương – Vĩnh Cửu – Vô Định – Vô Minh – Vô Thường - Vô Vọng – Vội Quá Mùa Đông – Vui Lên Tôi Ơi - Vườn Cũ – Vườn Đêm – Vườn Hạ - Vườn Xưa.

 

U HOÀI

Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Cuộc tình sầu xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Đường trăm năm hun hút mộng không thành

Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trong cuộc thế u buồn
Em đâu đó giữa lòng đời bão động
Có bao giờ chợt nhớ một người không?

Có bao giờ nhuốm chút hồn sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Có bao giờ trong đợi chờ mòn mỏi
Chợt thấy lòng mình quá đổi mênh mông?

Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Một bóng thuyền neo đậu bến cô liêu

Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi cuộc trăm năm?!

                                 Lê Văn Trung

 

UỐNG NHẦM LY RƯỢU CỦA THIÊN TAI


Ngày đã cuối năm, đời sắp cạn
Thôi đau gì nữa mà ai hoài
Sấp ngửa một đời ta chếnh choáng
Uống nhầm ly rượu của thiên tai

Đã đem lòng trải cùng trăm họ
Đã tiêu hoang xương máu với tình
Đã viết hàng ngàn câu thơ lạ
Gửi vào trời đất mà buồn tênh

Ta say cũng chỉ là say vậy
Ta điên cũng chỉ là điên thôi
Cứ tưởng cố quên là quên được
Cứ tưởng say, điên hết ngậm ngùi

Ta nhắp tình em như mật đắng
Ta uống lòng người như gai chông
Có khi Thượng Đế còn điên đảo
Thì sá gì ta còn long đong

Ném vội đời mình như viên sỏi
Lặng chìm trong đáy biển nhân gian
Cũng đành một kiếp đời u tối
Cũng đành những nỗi tình chia tan

Ngày cuối năm, nghe đời sắp cạn
Thôi khuất, thôi mờ, như khói sương
Ta uống nhầm ly tình hoạn nạn
Không say mà sao lòng tang thương!!!

Lê Văn Trung

 

UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH NHỚ BẠCH CƯ DỊ

 

tôi ngồi rót rượu cho tôi

chén chua xót chén ngậm ngùi đầy vơi

bao nhiêu năm một kiếp người

biết mời ai giữa đất trời hỗn mang

 

chén bi thương chén đoạn trường

trời Nam biển Bắc mấy phương bụi mờ

sống chưa trọn một đời thơ

buồn rơi giọt rượu trên tờ giấy không

 

 

tôi ngồi rót rượu tàn đông

chén phiêu bạt đã cạn dòng sông xưa

hỡi người thiên cổ về chưa

 mời nhau uống chén rượu chờ trăm năm

 

 chén lao đao chén thăng trầm

 rượu Tầm Dương gởi sóng Tầm Dương trôi

2002 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)

 

VÀ EM MÙA NGUYỆT NỞ 

Trăng bữa ấy vàng hơn màu áo của
Lụa vàng thơm hương mỏng ướp đêm quỳnh
Em bữa ấy và trăng mùa nguyệt nở
Linh hồn tôi bữa ấy chảy đầy trăng

                                 Lê Văn Trung

 

VÀ NHỮNG ...


Sân ga và những con tàu
Biệt ly và những câu chào lẻ loi

Bờ em và những dòng tôi
Sóng xô xát gọi. Sóng bời bời đau

Dòng sông và những cây cầu
Mà không nối được hai đầu thủy Chung

Nhân gian và những con đường
Những con đường nối nỗi buồn trong tôi

Tình yêu và những mãnh đời
Làm sao vá nổi áo người trăm năm!

                       Lê Văn Trung

 

VÀ TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHỈ LÀ GIẤC MƠ

Tôi vẫn thường nghe những giai điệu mượt mà của mỗi sớm mai
Nghe rất nhẹ tiếng của bình minh xao động
Phía xa vời vàng óng những viền mây
Nghe gió giật mình rung những vòm cây
Màu xanh thẳm như màu xanh thiếu nữ
Có đôi chim sâu đang thì thầm bên tổ
Chiếc mỏ cong mềm âu yếm gọi liu riu
Cho dẫu đất trời có xa thẳm bao nhiêu
Thì vũ trụ vẫn gói tròn trong chiếc tổ
Tôi chợt nhận ra rằng không có gì bé nhỏ
VÀ TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHỈ LÀ GIẤC MƠ !

Tôi cứ hay nôn nao quay quắt đợi chờ
Những buổi sớm hoa trong vườn đua nở
Những bông hoa là những linh hồn của nghìn năm ở lại
Cùng nhân gian tô thắm những gam màu
Với những đôi bướm vàng đang tình tự yêu nhau
Làm rung nhẹ trái tim đang rạng ngời nắng biếc
Đôi cánh chập chờn vờn nhau trong trò vui tình yêu diễm tuyệt
Như những thiên thần về ru giữa chiêm bao
Ngàn buổi yêu nhau là ngàn giây phút nhiệm mầu
Vườn địa đàng
Đây bài thơ vi diệu
Tôi chợt nhận ra rằng hương sắc đời ngàn năm vĩnh cửu
VÀ TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHỈ LÀ GIẤC MƠ!

Lê Văn Trung
Bài thơ cho 50 năm đã qua.

 

VẪN CÒN THĂM THẲM TỪNG GIỌT SƯƠNG 

Tôi vẫn biết vòng tay mình bé nhỏ
Triệu vòng ôm không ấm cuộc tình người
Nỗi chia biệt chảy trăm dòng dang dở
Mùa tình xưa vàng úa lá thu phai

Tôi vẫn biết trái tim mòn mỏi nhịp
Mãi dội vào bờ bải bến hoang vu
Năm mươi năm cửa hoàng hôn đã khép
Tình hoàng hôn từ đấy cũng xa mù

Tôi vẫn biết men rượu chiều đã nhạt
Em không về tôi rót cạn đời tôi
Tôi rót mãi vào trùng trùng quên lãng
Máu trong tim từng giọt chảy ngậm ngùi

Ôi dẫu biết một ngàn năm ảo mộng
Mà ngàn năm còn vọng mãi phương người
Mắt mù sương hay mùa sương quá mỏng
Đã tan vào thăm thẳm giấc mơ tôi.

                              Lê Văn Trung

 Vẳng Nghe Tiếng Gọi 

Tiếng ai gọi cuối con đường

Hay là tiếng của nghìn phương gọi về

Ta còn chìm giữa cơn mê

Vẳng nghe tiếng gọi mà se sắt lòng.

Lê Văn Trung 

Vàng Óng Tình Tháng Giêng

Tình em vàng hoa cúc
Thơm tho hồn tháng giêng
Chải mềm xuân lên tóc
Hương yêu cườm men xanh

Tình em nồng hương mật
Lòng tôi đang ươm tơ
Đa tình con dế nhỏ
Gáy vang chiều xuân mơ

Ai về ngang đầu ngõ
Thả một cánh mai vàng
Hay tình em vừa nở
Giữa lòng tôi xuân sang

Thơ tôi vừa ướp nhụy
Hàm tiếu tình tháng giêng
Con đường hoa trải lụa
Vàng óng lời yêu em
Lê Văn Trung


VÀNG PHAI

Em đi về đâu đó
Mà buồn tôi vàng theo
Nụ đời chưa kịp nở
Tàn phai cơn mơ chiều

Nắng vàng rơi mấy ngã
Áo xưa vàng hơn xưa
Tóc bay mù gió rối
Vàng hoe nỗi đợi chờ

Bước chân tình quá vội
Ướt vòng tay trong mưa
Mưa vàng phai mấy nỗi
Tình phai vàng cơn mơ

Trang kinh vàng nước mắt
Năm mươi năm chưa nhòa
Năm mươi năm thất lạc
Rồi đành xa đành xa

Em về đâu? Về đâu?
Nắng phai chiều quạnh quẽ
Ai tìm nhau tìm nhau
Đã phai từng giọt lệ.
 Lê Văn Trung - Viết cho 21.5 đến 30.5


VÀNG RỤNG

Rồi một chiều rượu đắng cả hoàng hôn
Tôi ngồi đếm tuổi đời tôi rơi chậm
Rơi như thể cuộc tình duyên quá muộn
Rơi như mùa vàng rụng những mùa rơi

Tôi thấy tôi trong hiu quạnh đất trời
Không đóm lửa về soi lòng úa lạnh
Tôi thấy tôi như một màu sương quạnh
Rơi không đành! Lãng đãng một đời sương

Rơi không đành nhuộm trắng cả hoàng hôn
Cho giọt rượu đắng bầm lời dang dỡ
Cho giọt rượu như lệ người rơi vỡ
Trên môi tình một thuở cháy niềm đau

Trên môi tình lạc lỏng kiếm tìm nhau
Tôi say buốt giữa men chiều rượu đắng
Em thì mãi là MỘT MIỀN IM LẶNG 
Nỗi đau nào tôi gọi mãi tên tôi?

                                 Lê Văn Trung


VÀNG THU

Rồi xa vắng một mùa thu

Rồi hiu hắt giữa hoang vu bãi chiều

Vàng rơi rơi vàng bay bay

Thơ tôi vàng với sương phai cuối mùa


Vàng trong mưa vàng cơn mơ

Ai về vườn cũ ngồi chờ đợi thu

Vàng âm u vàng mịt mù

Tóc người với gió vàng xao xác buồn


Mây về đâu trắng mênh mông

Nỗi hiu hắt nhớ bềnh bồng như sương

Chút tình thu cũng hoang đường

Thơ không chở hết vô cùng vàng thu

Lê Văn Trung


VẮT CHO KHÔ CẠN NỖI BUỒN

Đưa người qua hết dòng sông
Là tôi vắt cạn nỗi lòng xưa sau

Thôi cầm giữ chi niềm đau
Tiếc thương chi cuộc tình sầu nhân gian
Cầm giữ chi những nhiễu nhương
Cầm giữ chi những tai ương gập ghềnh

Cuối đời là chốn lãng quên
Cuối trời là bóng chiều nghiêng phận người

Đưa nhau qua một dòng thôi
Là tôi chảy hết một đời long đong

Vắt cho khô cạn nỗi buồn
Lệ người hóa đá đầu non đợi chờ.


VỀ 

Về thôi, cũng chẳng muộn màng
Mây rừng gió núi sương ngàn đợi ta
Về thôi, cố quận quê nhà
Bờ khe triền suối cỏ hoa bốn mùa
Về thôi, về nhé, cùng ta
Rũ phong sương trải lụa là lên thơ.

                           Lê Văn Trung


VỀ ĐÂU

Tôi về? Là chỉ về thôi!
Về như lữ khách quán đời lạnh căm

Đổ giọt rượu xuống ly buồn
Hỡi ơi rượu chảy thành dòng sông đau

Tôi về! Ừ nhỉ! Về đâu???
Sông quê gãy mấy nhịp cầu lìa tan

Rót ly rượu vào tang thương
Rượu là lệ của "đoạn trường vô thanh" (*)


(*) Chữ của Thi sỹ Phạm Thiên Thư

                                  Lê Văn Trung


VỀ ĐÂU CŨNG VỀ

Thôi thì bỏ chợ bỏ sông

Bỏ bao nhiêu chuyện đèo bồng đời ta
Bỏ phên giậu, bỏ cửa nhà
Bỏ ta ngồi giữa yêu ma phận người

Xem như bỏ chín làm mười

Bỏ tang thương bỏ ngậm ngùi phù vân
Không hiện hữu chẳng hư không
Là tan là rã trong từng sát na

Không bản quán không quê nhà
Ta lơ lững giữa thiên hà nghìn năm

Tiếc chi mấy tấc đất nằm
Mà ôm sinh diệt mà cầm tồn vong

Bơ vơ một nhúm bụi hồng
Đìu hiu một sợi khói mong manh sầu
Bỏ hạnh phúc bỏ thương đau
Đầu ghềnh cuối bãi về đâu cũng về.

                                Lê Văn Trung


VỀ ĐI! DUYÊN TÌNH LÀ TRĂM NĂM 

Xin hãy một lần quay trở lại
Vườn xưa còn thắm nụ hoa vàng
Hoa của mùa xanh ngày thơ dại
Hoa của màu trăng còn đượm hương

Đừng như dòng sông trôi không về
Đừng như ngàn mây bay lê thê
Đừng như sương trắng trời quên lãng
Đừng như gió phai lời ước thề
 

Hồn tôi rêu mục nghìn năm cũ
Còn sắt se buồn những dấu chân
Hồn tôi giọt nắng vàng trên lá
Còn nhớ tay người như phím đàn

Đừng vội hoàng hôn đôi mắt buồn
Đừng sương đầu thu mưa cuối đông
Đừng như bến vắng mờ sương khói
Đừng quên! Duyên tình là trăm năm

Về đi! Sao lòng còn băn khoăn?

                                 Lê Văn Trung


VỀ ĐI EM

Về đi! Tháng đợi năm chờ
Dù cho tóc gội trắng bờ tử sinh
Về đi! Dù nhớ hay quên
Bên bồi bên lở truân chuyên phận người

Về đi! Nhuốm lửa tình vui
Dù tàn tro có ngậm ngùi đời nhau
Về đi! Dù nỗi cơ cầu
Áo phong trần có bạc màu gió sương

Về đi em! Dù muôn phương
Sao đành bỏ lại nỗi buồn riêng tôi
Về đi! Mây bạc lưng đồi
Có tôi và bóng tôi ngồi trăm năm

Về đi! Lót một chỗ nằm
Nợ duyên buộc chặt sắc cầm nợ duyên.

Lê Văn Trung


VỀ ĐI EM

Về đi! Tháng đợi năm chờ
Dù cho tóc gội trắng bờ tử sinh

Về đi! Chín nụ môi tình
Vòng yêu ngọt mật kết mình với ta
 

Về đi! Ân ái mặn mà

Đưa nhau tận đỉnh môi ngà rực hương

Về đi! Nhuốm lửa ấm nồng

Áo phong trần dẫu gió sương bạc màu


Về đi! Cổ tích rạt rào

Địa đàng lúng liếng đêm nào mê hoang

Về đi! Còn lại bên đàng

Thịt da bỏng cháy ngút ngàn trăng sao


Về đi! cầm sắc ngạt ngào

Chiếc ôm ân điển siết vào trong nhau


VỀ ĐI EM

(Thơ cho Cõi Lặng Im)

Về đi em! Về đi em!
Về ru nỗi nhớ niềm quên bạc lòng
Về đi em! Em về không? 
Về phơi áo lụa thu hồng lên thơ

Về đi, như lời hẹn hò
Trăm năm còn đợi còn chờ trăm năm
Về đi, cho trăng tôi rằm
Cho sông tôi chảy một dòng thu xanh

Về nghe đêm kể chuyện tình
Tiếng con dế nhỏ ru mềm ngọn sương
Về nghe gió nổi mênh mông
Lùa mây thiên cổ nghìn phương cõi người

Về đi em! Về đi thôi!
Chuyến tàu sau cuối đã rời sân ga.

                             Lê Văn Trung


VỀ ĐI EM

Về đi em! Về đi em!
Về nghe tiếng sóng vổ mềm câu thơ
Về đi! Gối đợi chăn chờ
Về đi! Nối mộng tóc tơ nghìn trùng
Về đi! Để thấy dòng sông
Trong tôi chảy giữa vô cùng tình em

Về đi em! Về nhanh lên!
Về nghe gió gọi nỗi niềm yêu thương
Về đi! Nở nụ quỳnh hương
Trắng như áo lụa mù sương thuở nào

Về đi em! Rượu Hồng Đào
Rót cho nhau cạn nông sâu một lần.
Lê Văn Trung


VỀ ĐI EM

Về đi em! Cho dẫu mười năm
Về đi! Dù hương sắc phai rằm
Dù sương lụa mỏng thì con gái
Đã úa bầm theo với tháng năm

Về đi em! Cho dẫu trăm năm
Sông đời nhau vẫn chảy xuôi dòng
Dù đau xao xác nghìn con sóng
Thì bến bờ tôi vẫn ngóng trông

Về đi em! Về để mà nghe
Nhịp võng đời ru những giấc mơ
Xin mở lòng em như hoa nở
Hương nguyền còn thắm những câu thơ

Về đi em! Về để có nhau
Có niềm hạnh phúc, nỗi thương đau
Ta đem chưng cất thành men rượu
Rượu của tình xanh giấc mộng đời

Về đi em! Về tựa lòng đêm
Cho tình như buổi mới tân hôn
Cho hương ân ái còn lưu dấu
Em hãy về đi! Dẫu muộn màng.
Lê Văn Trung
 

VỀ ĐI NGỒI LẠI BÊN ĐỜI

Về ngồi lại giữa cồn lau cát bãi

Dòng sông nào trôi khuất nẻo mù sa

Ôi trái tim chảy trăm dòng thương hải

Vẫn còn nguyên giọt lệ bến giang hà

Hãy về đi, dù chẳng lời hò hẹn

Mộng trùng lai là giấc mộng phù vân

Hãy về đi, dù chén đời hoạn nạn

Rượu tương phùng là rượu của chia tan

Hãy về đi, dù áo đời tơi tả

Thì sá gì hương sắc đã phôi phai

Ta đã ném đời ta mù trăm ngả

Hãy về đi cho vẹn cuộc trần ai

Về ngồi lại bên dòng sông bồi lở

Như đời ta bồi lở suốt trăm năm

Vẫn còn nguyên trong ta từng giọt lệ

Khóc tình duyên chìm nổi cuộc thăng trầm.

                             Lê Văn Trung

 

VỀ ĐI! VỀ ĐI THÔI!

Vẫn nao nức một lần quay trở lại 
Tìm vầng trăng chìm cuối bến sông người
Dù lòng đã heo may mùa thu cũ
Màu tình xưa còn ấm lệ trên môi
 

Vẫn quay quắt sân ga chiều gió rối
Đếm thời gian từng giọt nắng thu vàng
Nắng buồn rụng trên vai người chới với
Nỗi nhớ người giọt nắng buồn chưa tan

Thôi về đi một lần dù không kịp
Chiếc thuyền xưa chìm giữa bến sông người
Thôi về đi bóng đời nhau đã khuất
Còn bên trời một giọt lệ chưa rơi!

                       Lê Văn Trung


VỀ LẠI BẮC CẦN THƠ

(Gởi Ng.)

Ba mươi năm trở lại bắc Cần Thơ

Sóng vẫn vỗ đôi bờ sông mông quạnh

Chiếc phà vẫn lại qua muôn đời cam phận

Người đi, về chẳng hò hẹn cùng ai

Ba mươi năm như một tiếng thở dài

Réo áo não qua lòng người khách lạ

Chiều cuối đông ngồi chờ bên kè đá

Vành trăng xưa từng mảng vỡ theo dòng 

Chạnh nhớ người qua bến bắc hoàng hôn

Lòng thiếu nữ tỏa hương thầm dạ thảo

Ba mươi năm nửa đời tôi gió bão

Nhớ, quên người gió xõa tóc chiều buông

Nhớ, quên người thăm thẳm một dòng sông

Gió thổi về đâu? Xuôi ngược cõi vô cùng

Em chẳng hiểu mây đời tôi vô định

Em có thấy sông đời tôi trăm nhánh

Mà chiều nay đậu lại bắc Cần Thơ

Ba mươi năm không hẹn, không chờ

Lòng tôi vẫn như lòng tôi rất cũ

Tình tôi vẫn như màu trăng viễn xứ


Đêm Ninh Kiều sáng một khoảng tình tôi 

                        Lê Văn Trung


VỀ NGANG THÀNH PHỐ CŨ

Rồi người trở về ngang thành phố cũ

Lòng hoang vu trong một giấc mơ buồn

Và nỗi nhớ chảy ùa theo nỗi nhớ

Như sóng chiều xao xác mấy triền sông


Con đường nhuộm nắng vàng xưa còn đó

Mà áo vàng xưa mờ mịt phía hoàng hôn

Ai nhặt nắng ướp thơm từng trang vở

Để bây giờ nắng rụng giữa trời không


Người qua phố kể chuyện buồn với phố

Kể một mình

Kể mãi

Một mình nghe

Kể với ghế bàn hiên chiều quán nhỏ

Chợt thấy tay mình năm ngón so le


Người qua phố kể chuyện tình với phố

Chỉ một mình, ngồi kể với trăm năm

Kể với hàng cây vàng xao xác lá

Chợt thấy lòng mình giá buốt căm căm.

                          Lê Văn Trung


VỀ NGHE CHIM HÓT VƯỜN XƯA

Anh về vườn cũ nghe chim hót
Ngắm nắng chiều rơi những sợi vàng
Mây trôi về những phương trời hạ
Ôi nhớ ai mà mây lang thang

Về nghe xao xuyến gió hoàng hôn
Áo trắng hay sương nhuộm cuối vườn?
Có phải hồn thu từ vô tận
Vừa giăng lụa mỏng áo tình nhân

Anh về vườn cũ nghe chim hót
Chợt nhớ ngày xanh buổi nguyệt rằm
Em chải tóc mềm như suối nhạc
Ai ngờ chảy suốt cuộc trăm năm

Đôi bướm vàng say bài luân vũ
Nhịp cánh vờn theo khúc Phượng Cầu
Ai biết lòng ai lòng Tư Mã
Tình biết tình ai tình Tương Như

Anh về vườn cũ nghe chim hót
Xao xuyến như lời thương nhớ ai.

Lê Văn Trung


VỀ NGHE DÒNG SÔNG KỂ CHUYỆN

(đôi lúc ta buồn hơn bến sông)

Về bến cũ nghe dòng sông kể chuyện
Chuyện trăm năm, chuyện núi lỡ non mòn
Nghe xa vắng như một lời kinh nguyện
Như gió buồn ru úa buổi tàn đông

Năm mươi năm áo giang hồ bạc thếch
Chén rượu đời oan nghiệt rót về đâu
Cầu đã gãy, bên này bờ, xa cách
Giọt lệ người chìm mấy dặm sông sâu

Về bến cũ cúi hôn từng hạt cát
Thương phận người trôi giạt một đời rong
Tay vói níu bờ mây chìm trong nước
Thấy bóng mình tan giữa sóng long đong

Năm mươi năm trở về như khách lạ
Chợt thấy người xỏa tóc đứng bên sông
Nghe sông kể chuyện tình duyên dang dỡ
Câu thơ buồn chợt rụng giữa trời không.

                                            Lê Văn Trung


VỀ NGỦ GIỮA VƯỜN SƯƠNG
(Thơ cho Cõi Lặng Im)


Tôi về ngủ giữa vườn sương nguyệt lạnh
Nghe con giun con dế gọi đêm tàn
Linh hồn tôi là một viền mây quạnh
Vắt ngang trời hiu hắt một màu trăng

Câu thơ cũ theo mây buồn thiên cổ
Chảy thành dòng lệ biếc xuống trần gian
Xin gọi tên một mùa thu đã vỡ
Một mùa thu thương nhớ lá thu vàng

Tôi nằm im giữa vườn sương nguyệt lạnh
Nghe bước tình xa vắng cuối bờ khuya
Em về đâu giữa đất trời u tịch
Mà trăng sao chìm mấy buổi chia lìa

Tôi về ngủ như hạt mầm trong đất
Lắng nghe đời lặng lẽ chảy lênh đênh
Em về đâu những nẻo tình rêu nhạt
Hạt mầm tôi vỡ lệ đóa hoa hồng.

Lê Văn Trung


VẼ NHỮNG CƠN MƠ

Tôi vẽ hồn tôi lên phiến lá
Cho vừa kịp buổi mùa đang xanh
Mai mốt em về trăng chớm hạ
Nở thắm hồn nhiên một đóa quỳnh

Tôi vẽ bàn tay thơm cỏ hoa
Bầy chim về hót dưới hiên nhà
Giọt nắng vàng rung trên tóc rối
Và tóc trôi dài như suối mơ

Tôi vẽ chiều rơi những sợi im
Trên môi hồng ướp một màu sen
Da thơm tình ái mềm như lụa
Nhẹ tỏa theo từng hương nguyệt tan

Tôi vẽ màu đông rắc phấn sương
Trăng em vừa hé nụ hoa rằm
Đôi tà mây trắng bay trong gió
Và gió thơm lừng hương ái ân

Tôi ngồi vẽ mãi những cơn mơ
Vẽ gió yêu thương mây hẹn hò
Vẽ những màu sương mù hư ảo
Vẽ nỗi ngàn năm những đợi chờ.
Lê Văn Trung
 


VỀ PHÍA NGÀY ĐANG XUỐNG

Tôi đang đi về phía ngày đang xuống
Bên đồi Tây vàng rụng lá hoàng hôn
Mà hoài nhớ một phương tình viễn mộng
Ráng chiều phai níu hụt bóng mây hồng

Tôi ngồi lại bên một dòng khe nhỏ
Lòng hỏi thầm nước sẽ chảy về đâu
Tôi và nước có bao giờ quay lại
Phút nguyên sơ nơi nguồn cội ban đầu

Ngày đang xuống
Ngày tiếp ngay đang xuống
Tôi vàng phai
Trùng điệp nỗi vàng phai
Gió thổi mãi, mây chập chùng muôn hướng
Tôi chập chùng theo những phiến mây bay

Ngày đã bạc
Sương đời tôi trắng xóa
Về neo thuyền ngồi đợi bến hoàng hôn
Sông đời nhau đã lạc mù mấy ngã
Phương tình xa tròn khuyết mấy thu đông

Mây vội vã kéo ngày đi vội vã
Mà mùa xanh chưa níu kịp xuân thì
Ngày đã xuống bên vực bờ sinh tử
Trăm năm chờ còn mãi cuộc thiên di

Lê Văn Trung
20. 05. 20


VỀ QUI NHƠN NHỚ HÀN MẶC TỬ

Tàu khuya lăn chậm nỗi buồn
Nghe đau tiếng gọi mưa nguồn Cù Mông
Réo vào biển sóng Qui Nhơn
Vỗ vào bia mộ đau hồn Thương Thương (*)
Máu Hàn đỏ thẫm vành trăng
Trăm năm là giấc Mộng Cầm (**) phù vân
Ôi trăng vỡ máu ngực trầm
Câu thơ vỡ giọt lệ bầm sương Mai (***)
Tàu khuya nối bóng đêm dài
Câu thơ hụt thở xác đầy bụi trăng.

Lê Văn Trung
(chú thích : (*),(**), (***) tên những nàng thơ của thi sĩ Hàn)


VỀ THÔI 

Thôi về gặp lại nhau lần cuối
Những bến sông buồn buổi tiễn đưa
Những ga tàu quạnh mùa sương cũ
Những quán đêm vàng hiu hắt khuya

Về để mà thương những dặm buồn
Con đường gió xõa tóc hoàng hôn
Con đường có lá rơi không hết
Trăng khuyết từ khi lá rụng vàng

Về để mà nghe từng nhịp gõ
Xưa người rao bán những cơn mơ
Về để mà nghe lời dang dở
Ta ngồi chắp vá từng câu thơ

Về đi 

Tô lại màu son cũ
Dù áo tình xưa có nhạt nhàu
Về đi
Thắp lại mùa trăng vỡ
Cho ái ân chìm trong nỗi đau.

                      Lê Văn Trung


VỀ XƯA 

Tôi về tìm lại vầng trăng

Thuở chưa mười sáu, thuở rằm chưa in

Thuở hồn xanh biếc hoa niên

Thuở hoa hàm tiếu sắc hương ẩn chìm

Thuở tình như một màn sương

Trắng rơi từng giọt rất buồn trong thơ


Tôi về tìm lại màu xưa

Con đường đi học vàng trưa tím chiều

Gió hồn tôi cũng vàng theo

Tà mây lụa mỏng vờn bay ngõ về

Con đường có rất nhiều mây

Con đường có lá rắc đầy áo hoa


Tôi về tìm lại tôi xưa

Sầu nghìn năm thổi chưa vừa lòng nhau.

                                  Lê Văn Trung

 

VẾT THƯƠNG

Có lẽ mười năm sau
Tình già thêm chút nữa
Có lẽ nghìn năm sau
Nỗi đau còn lệ ứa

Trăng mùa xưa tròn khuyết
Tình xanh xưa vàng phai
Em hồng xưa mù biệt
Lòng xuân xưa hao gầy

Có lẽ mười năm nữa
Rong rêu tình trôi xa
Âm ba còn vọng lại
Nỗi đau vừa hôm qua

Tình xưa vàng như lá
Rụng buốt hồn sông tôi
Về đâu ngàn phương lạ 
Mà tình đau bời bời

Mà tình đau bời bời
Vết thương còn tinh khôi.

                 Lê Văn Trung


VĨNH CỬU

Khi ngưng thở là khi tôi đang sống
Với rực ngời lửa cháy suốt hư vô
Là bỏ hết sau lưng trời huyễn mộng
Là trở về vĩnh cửu một hồn thơ

Trái tim sẽ lặng trầm trong tịch lặng
Máu sẽ hồng mầu nhiệm một màu trăng
Và trái tim như một vành trăng lạ
Sáng thiên thu trong suốt cõi vĩnh hằng

Khi ngưng thở là tôi đang về lại
Cõi vô cùng vĩnh cửu cuộc tồn sinh
Khi ngưng thở là nghìn phương cửa mở
Là phiêu bồng muôn dặm nẻo thênh thênh

Là bỏ lại cơn mơ trời huyễn mộng
Là tan vào thăm thẳm một hồn thơ.

                        Lê Văn Trung


VÔ ĐỊNH


Những ánh sao đêm trọn một đời không ngủ

Nói với nhau những gì mà thức trắng sao ơi

Mây bay về đâu mà bay hoài không tới

Những sắc mây buồn quấn quít nhau trôi


Những dòng sông quanh co như những nỗi lòng uốn khúc

Sóng vỗ ven bờ sóng khát tình nhau

Mấy nhịp cầu xiêu, bọt bèo xuôi ngược

Mưa bến giang đầu hoen mắt lệ ngàn sau 


Hỡi người trăm năm, miếu đền hoang phế

Đứng giữa thiên thu réo gọi tên mình

Những chuyến tàu qua ga đời dâu bể

Mục ruổng thiên tài, thân thế vô danh


Mặt đất một đêm tro tàn lửa cháy

Người trở về đi giữa những điêu linh

Những vì sao xa nghìn năm không ngủ

Nói với nhau những gì mà mắt lệ long lanh 


Những chuyến tàu qua ga đời dâu bể

Em qua đời tôi hoang phế cõi người

Mây hỡi về đâu bay hoài không tới

Sông đời tôi trôi mãi một dòng trôi.

                   Lê Văn Trung


VÔ MINH 

Đừng tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta còn lưng chén rượu vơi đầy
Vung tay mà ném vào vô tận
Giấc mộng công hầu đã trắng tay

Thì tiếc gì nhau mà trinh tiết
Thì tiếc gì nhau mà sắc son
Ta chẳng Thúy Kiều, không Từ Hải
Đời chỉ toàn tên Mã Giám Sinh

Thì tiếc gì nhau mà trung quân

Thì hổ ngươi chi mà nịnh thần
Đời đục, biển trần gian vẩn đục
Ích gì em, một dòng suối trong

Thôi tiếc gì em, ngày sắp cạn
Ta vung đao chém sả đời mình
Ta chém cho tim đời chảy máu
Chảy hoài trong suốt cõi vô minh.

                  Lê Văn Trung


VÔ THƯỜNG

Cuộc sống vẫn xoay vòng như nhật nguyệt
Ngày và đêm tiếp tiếp nối nhau đi
Mưa và nắng vẫn trùng trùng vô tận
Những tàn phai réo gọi mãi xuân thì

Tôi qua đời em trăm ghềnh trăm thác
Em qua đời tôi vạn suối nghìn sông
Khi rót cạn chén rượu đời oan nghiệt
Kể chuyện đời nhau chuyện gió bụi cát lầm

Em từ buổi trăng tàn đêm thiếu phụ
Tôi từ khi mòn vẹt gót giang hồ
Đời vẫn thế, vẫn vô tình trôi biệt
Có một người đứng gọi giữa hư vô

Em từ buổi bên kia bờ sông lạ
Tôi từ khi vạn nẻo áo phong trần
Đời vẫn thế, vẫn trăm vòng luân chuyển
Có một người bia mộ đã rêu phong

Hạnh phúc, khổ đau, tương phùng, chia biệt
Một ngàn năm trời đất có phụ nhau!
Một ngàn năm tôi đi hoài không hết
Con đường tình vàng úa lá thương đau.

Lê Văn Trung

VÔ VỌNG

Khi đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Anh ngóng hoài thăm thẳm chuyến tàu qua
Suốt cuộc trăm năm trăm mùa trăng khuyết
Anh đứng chờ, bàn tay vẫy, chia xa

Không ai đến, không ai về, từ buổi
Lá rừng anh xao xác rụng bên đời
Không ai hẹn, không ai chờ, mòn mỏi
Mưa mù anh giăng kín mộng ngày vui

Khi đứng giữa những trùng vây bóng tối
Anh nhuốm lòng đốt lửa đợi ngày lên
Mà mùa vội, mùa đi, mùa tiếp nối
Ngày nhân gian chưa hé rọi bình minh

Từng câu thơ đã chìm trong giông bão
Rừng anh xưa đã lạc dấu chim về
Những câu thơ xưa viết bằng lệ máu
Đã khô bầm trên vách đá cheo leo

Con vượn lẻ bên triền cao cô độc
Tiếng hú dài vọng suốt cõi thiên thu
Anh đứng giữa sân ga đời chật hẹp
Chờ trọn đời, xa hút bóng tàu qua.

           Lê Văn Trung


VỘI QUÁ, MÙA ĐÔNG

Xao xác mùa đông về quá vội

Mà thương câu nhớ đợi câu chờ

Thương ai áo trắng chiều tan học

Chiếc lá tôi vàng rụng dưới mưa

Thương ai rét mướt, vòng tay nhỏ

Không đủ che nghiêng một nỗi buồn

Tôi cũng chìm theo làn mây mỏng

Mắt người thăm thẳm nỗi chờ mong

Thương ai áo lụa mờ theo sương

Áo mỏng! Trời ơi! Ngọn gió đông

Rất nhẹ, áo bay, từng cánh nhẹ

Hồn tôi với áo trôi mênh mông

Thương ai qua phố chiều đông tái

Nhặt lá vàng tôi rụng cuối thu

Thấy chăng chút nắng còn vương lại

Cũng ấm thơm nồng năm ngón tay

Thương ai câu hát chùng trong gió

Lạnh sắt se từng sợi tóc thơm

Xin gió về lay hồn phố cũ

Tôi gửi cho tròn nỗi nhớ mong 

Vội quá! Mùa đông về quá vội

Cho tình cũng vội vã xa nhau

Thương ai áo mỏng chiều qua phố

Có thấy buồn tôi lạnh mấy màu.

                         Lê Văn Trung


VUI LÊN TÔI ƠI


Vui lên đi! Chớ buồn chi

Đời ta còn một chuyến đi cuối cùng

Ta về với gió cùng trăng

Với mây đầu núi với sương ven rừng

Ta về cuối bải đầu truông

Nghe con vượn hú dưới thung lũng buồn

Nghe chiều tiếp những hoàng hôn

Nghe giun dế gọi linh hồn đi hoang

Rằng sát na cũng vô cùng

Rằng thiên thu cũng phù vân ảo huyền

Vui lên dẫu nhớ cùng quên

Cuộc tan hợp cũng mong manh bụi hồng

Vui lên đi! Xin đừng buồn

Hẹn mai này cuộc tương phùng cõi chung

                                   Lê Văn Trung


VƯỜN CŨ

Lang thang theo tiếng chim vườn cũ
Chợt thấy lòng như kẻ nhớ nhà
Chợt thấy đời đau niềm lữ thứ
Phận người như một chuyến đi xa


Ta men theo những lối đi mòn
Nghe xót xa từ mỗi bước chân
Nghe tiếng chim buồn kêu lẻ bạn
Thấy trăng mùa cũ đã phai rằm


Thấy bóng ta buồn như chiếc lá
Rụng xuống bên đường em bước qua
Ta thấy ta hồ như kẻ lạ
Hồ như lòng xưa vừa phôi pha


Ta thấy "ta buồn hơn bến sông" (*)
Hồ như con nước đã thay dòng
Ta về nghe tiếng chim vườn cũ
Rụng giữa hồn ta giọt lệ buồn.

                             Lê Văn Trung


VƯỜN ĐÊM

tôi thường mở cánh cửa phòng mình
nơi giam hãm linh hồn tôi băng giá
nơi nghẹn ứ những rã rời mệt lã
nơi tôi co ro nằm mơ ánh sáng của đêm buồn

tôi bước ra ngoài vườn đêm đầy trăng và sương
tôi bước ra ngoài vườn đêm đầy gió
và tôi thở như một lần chưa kịp thở
một mùi hương vi diệu của đất trời
và tôi uống như chưa hề được uống
rượu đêm nồng rực cháy ở trên môi

tôi thường mở cánh cửa phòng mình
như mở trái tim tật nguyền run nhịp đập
mở cả trời đêm nghìn vì sao chớp mắt
xin nở bừng, em nhe, nụ quỳnh hương
cho tôi bước vào vườn đêm 
mơ thấy địa đàng
nơi tôi sẽ cùng em ăn trái cấm.

Lê Văn Trung

 

VƯỜN HẠ

Em thay áo mới mùa sen hạ

Tôi cũng vườn trưa nở phượng hồng

Xin ướp thơ vào trang tình cũ

Hương trăng còn đượm mấy mùa sương

Lê Văn Trung

 

VƯỜN XƯA

Mai người về lại vườn xưa

Nhặt câu thơ cũ cũng vừa rêu xanh

Gói câu thơ lại tội tình

Chôn vào vô tận mông mênh đất trời

Câu thơ còn ấm lệ người

Hồn thơ siêu thoát chưa nguôi nỗi tình


Rồi đành quên! Có đành quên?

Lối xưa vườn cũ vàng hanh nắng chiều

Thơ tàn tro khói vàng thiu

Ngàn năm bay mãi vào hiu quạnh này


Ai chôn dưới cội mai gầy

Hoa vàng mấy độ vàng phai rụng vàng.

                                   Lê Văn Trung

 

 

R

Rồi có một ngày - Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ – Rồi đành lãng quên - Rót về đâu ngàn dặm chén hồ trường – Rụng xuống trang thơ ...